Chương 42: (Vô Đề)

Chọn một trong hai, cái nào cũng được.

Giọng nói của Bảo Bảo lạnh đến nỗi khiến da đầu ông ta tê rần.

Môi ông chú động đậy một cái, cắn răng nhìn Bảo Bảo một cách hung tợn.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Không cam tâm nói: "Xin lỗi!"

Nói xong ông ta xoay người đi, còn đi rất nhanh.

Nhưng giọng nói của con bé ác ma lại vọng tới, thậm chí còn mang theo ý cười.

"Còn nữa chú ơi, đừng lên mạng tầm phào, cháu không muốn lộ ảnh xấu xí của chú đâu."

Sau khi ông ta đi, Bảo Bảo mới cất điện thoại, quay người nhìn Hồ San San đã bình tĩnh lại.

Hồ San San ho một tiếng, Hứa Văn Thành và Ninh Khải Triết bên cạnh liền bỏ tay ra.

Hứa Văn Thành nhìn Bảo Bảo, nhỏ tiếng nói: "Cảm ơn."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Đừng khách sáo." Bảo Bảo cười với cậu, sau đó chạy đến trước Hồ San San, khoác tay cô, "San San, không còn giận nữa chứ."

Hồ San San im lặng, mặc dù sắc mặt vẫn không vui, nhưng miệng vẫn nói: "Ông ta đi rồi, cục giận của tớ biết trút vào đâu."

Bảo Bảo vuốt ve cánh tay của Hồ San San, đột nhiên Trương Chí Thần nói: "Bảo Bảo lợi hại thật đấy."

"Chuyện nhỏ thôi." Cô cười chứ như con chồn.

"Nhưng sao cậu lại biết được ông ta sẽ nhượng bộ, ngộ nhỡ ông ta muốn làm loạn đến tận đồn cảnh sát với chúng ta luôn thì sao?"

"Ông ta không dám đâu, cậu cảm thấy người làm ra chuyện này trước mặt mọi người thì ảnh trong máy của ông ta có trong sáng không?"

Trương Chí Thần gật đầu, tạo hình Vô diện khiến cậu trông có hơi ngốc.

Ninh Khải Triết nhéo má của Bảo Bảo: "Đói không?"

Bảo Bảo gật đầu.

"Đi nào, dẫn cậu đi ăn."

"Ừ!"

Cô lập tức thả tay của Hồ San San, đổi lại nhào vào vòng tay Ninh Khải Triết.

Hồ San San nói với Hứa Văn Thành đi ở phía sau, hỏi cậu: "Vừa rồi có sợ không?"

Hứa Văn Thành ngẩng đầu cười với cô: "Không có."

Nụ cười đó tươi rói mà điềm tĩnh, kết hợp với khuôn mặt xinh đẹp tựa búp bê sứ này của cậu ấy.

Khiến Hồ San San nhíu mày ngay lập tức, mặt cô nóng bừng, chóp mũi ngứa ngáy.

Hồ San San sờ mũi dời mắt đi, cô đằng hắng vài tiếng rồi mới nói: "Thế thì tốt, đi ăn thôi."

Lúc năm người đang dùng bữa thì có một cô gái xin chụp ảnh với họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!