Chương 4: (Vô Đề)

"Cậu là Bảo Bảo."

"Ừ."

"Tên cậu đặc biệt thật đấy."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo ngẫm nghĩ, sau đó lập tức phản ứng lại: "Không, cậu hiểu lầm rồi, họ của tôi là Bảo trong bảo vệ gìn giữ thanh xuân, tên chỉ có một chữ Bảo trong bảo bối thôi."

Sau khi cô nói xong, lại nghĩ thêm một lát, sợ người trước mặt không biết chữ Bảo trong bảo vệ gìn giữ thanh xuân là chữ nào.

Thế nên cô lại vội vàng giải thích: "Chữ Bảo trong bảo vệ thanh xuân là chữ mà ở trên có bộ thảo, bên dưới là chữ bảo trong bảo vệ."

Sau khi Bảo Bảo giải thích xong, người đối diện ngậm đầu của thanh quẩy, ngẩng đầu im lặng một lúc.

Trong đôi mắt sâu thẳm kia, tròng mắt đen láy đột nhiên nhìn Bảo Bảo.

Thần kinh của Bảo Bảo căng cứng, cô nhất thời muốn lẩn trốn, nhưng nghĩ lại lời mẹ nói tối hôm qua.

Cô đành nhịn xuống, cẩn thận hỏi: "Đúng rồi, hôm qua hình như cậu không thích người khác lấy canh trước giúp cậu phải không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nếu như là thế thì hôm nay cô sẽ không giúp cậu ấy lấy canh nữa.

Cô muốn nói tiếp câu phía sau nhưng đã không còn cơ hội.

Bởi vì Ninh Khải Triết vừa cắn thanh quẩy vừa khẽ nhếch môi cười nhẹ.

Dáng vẻ đó hấp dẫn đến không ngờ.

Mặc dù câu này thật khó nghe, nhưng trông cậu ấy giống như là hồ ly tinh nam chuyên câu dẫn người khác.

Điều này khiến cho đầu óc của Bảo Bảo ngưng trệ ba giây, sau đó Ninh Khải Triết bèn lên tiếng.

"Không phải, chỉ là tôi không thích thịt trong canh mà thôi, cảm ơn cậu giúp tôi lấy canh, tôi rất thích."

Cậu ấy híp mắt cười, nói vô cùng khách sáo, Bảo Bảo tất nhiên không thể nào từ chối.

Cô gật gật đầu, cúi đầu xuống, cắn một miếng quẩy, trong lòng nghĩ hôm nay chỉ lấy canh cho cậu ta là được.

"Đúng rồi, chúng ta cùng một lớp, nhưng sao cậu không luyện tập cùng với chúng tôi."

"Sáng hôm qua tôi và San San được chọn đến đội diễu hành, vì thế không huấn luyện cùng lớp được."

Bảo Bảo liếc nhìn Hồ San San, còn Hồ San San lại chống đầu nhìn cô.

Ánh mắt đó quá rực rỡ, rực rỡ đến mức Bảo Bảo giật hết cả mình, đỉnh đầu đổ mồ hôi lạnh.

"Thế sao? Vậy đội diễu hành của các cậu có gì khác với huấn luyện bình thường của chúng tôi không?"

Ninh Khải Triết hỏi rất chân thành, Bảo Bảo cũng trả lời vô cùng tự nhiên.

"Những thứ được học khá giống nhau, nhưng chúng tôi phải thay đổi đội hình, vả lại hình như còn phải hát trong lúc đi đều."

"Ồ? Hát bài gì vậy?"

"Hiện tại vẫn chưa biết, thầy giáo vẫn chưa dạy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!