Chương 36: (Vô Đề)

Sau khi ăn cơm trưa xong,  bọn họ xem phim chiếu ở rạp suất buổi chiều một lát, nhận thấy chẳng có gì hay.

Sau cùng bốn người quyết định đến một rạp chiếu phim tư nhân, muốn chọn một phòng nhỏ rồi tự chọn phim xem.

Rạp chiếu phim tư nhân Hồ San San chọn có bầu không khí khá tốt, rất có cảm giác hẹn hò bí mật.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc dẫn họ vào, bà chủ cười vô cùng mờ ám.

Hứa Văn Thành nổi da gà toàn thân, muốn đi nhưng lại thấy nụ cười cởi mở của Hồ San San, rốt cuộc cũng không đi được.

Bảo Bảo và Hồ San San chọn lui chọn tới, cuối cùng chọn bộ phim hành động khủng bố Âu Mỹ.

Những cảnh tàn bạo máu me vừa xuất hiện, Hứa Văn Thành đã co rúm lại thành con thỏ trắng, tóm lấy tay của Hồ San San không dám xem.

Hồ San San thì cực thích dáng vẻ sợ hãi này của cậu, lúc thì an ủi cậu đừng sợ, một lúc lại hù dọa cậu.

Bảo Bảo thì xem vừa chăm chú vừa điềm tĩnh, thi thoảng còn thảo luận về lỗi kỹ thuật trong tình tiết phim, trông rất vui vẻ.

Ninh Khải Triết nhìn Bảo Bảo rồi lại nhìn Hứa Văn Thành đang ôm tay Hồ San San không buông, trong lòng có chút dao động.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu nghĩ, không biết cậu có nên học tập Hứa Văn Thành một chút, thử sợ hãi các thứ, rồi trốn vào lòng Bảo Bảo, tìm sự an ủi?

Còn chưa quyết định xong, Bảo Bảo tự dưng quay đầu hỏi cậu: "Cậu sợ không?"

"Hả?" Vừa nhìn thấy ánh mắt của Bảo Bảo, cậu đã bất giác nói, "Không sợ."

Nói thật quá chi vậy, muốn tát cho mình cái quá.

"Ừ…" Bảo Bảo quay đầu về.

Qua một lúc, Bảo Bảo lại quay đầu hỏi cậu: "Cậu lạnh không?"

"…" Cậu sững người, nhìn đôi mắt sáng long lanh đó, "Tớ…tớ không lạnh…"

Vẫn không thể nói dối được, Ninh Khải Triết bỗng cảm thấy thật buồn chán và bất lực.

"Ò…" Bảo Bảo lại quay đầu về.

Nửa giây sau, tự dưng một tràng cười kinh dị vang lên đến từ vị trí của Hồ San San.

Cô ấy cười rất khoa trương, trực tiếp vùi đầu tên hõm vai của Hứa Văn Thành.

Cảnh phim vẫn là một tên sát nhân đang ngược đãi nạn nhân.

Ninh Khải Triết vẫn chưa hiểu vì nguyên do gì mà Hồ San San cười như vậy.

Đến Hứa Văn Thành cũng mờ mịt, đến nỗi quên cả sợ.

Duy chỉ có Bảo Bảo là điềm tĩnh, vẫn nhìn màn ảnh ở phía trước, thở dài.

Hồ San San cười đã đời khó nhọc đứng dậy, ôm cái bụng cười đến đau.

Cô nói: "Tớ cười chết mất thôi, Ninh Khải Triết, cậu ngốc cũng một vừa hai phải thôi chứ?"

Nịnh Khải Triết chẳng hiểu gì, nữ nhân này điên rồi, tự dưng cười vô duyên rồi lại nói cậu ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!