Trong kỳ thi cuối kỳ, Ninh Khải Triết không những không rớt khỏi top 80 mà thậm chí còn tiến bộ một hạng.
Tuy nhiên trong ngày họp phụ huynh, lúc cô Vu tuyên dương học sinh lại bỏ qua Ninh Khải Triết.
Sự thật là ấn tượng bị vả mặt trước kia quá sâu sắc, nên có lẽ cô Vu "một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng".
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Còn lần này Bảo Bảo cũng tiến bộ ba hạng, xem như là duy trì được thành tích vốn có.
Nhưng điều bất ngờ là trong cuộc họp phụ huynh, mẹ của Ninh Khải Triết và mẹ của Bảo Bảo.
Hai người vừa gặp như đã quen, add Wechat của nhau, và còn hẹn nhau cùng dạo phố ăn cơm.
Bảo Bảo và Ninh Khải Triết đứng ở cửa lớp nhìn cảnh này, cả hai đều nhìn nhau cười bất lực.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ đông, Bảo Bảo bị thức tỉnh bảo tiếng chuông điện thoại in ỏi.
Cô mơ màng nhận điện thoại, giọng nói khàn khàn nhu mì: "Alo?"
"…Còn chưa tỉnh dậy hả?" Giọng nói nhẹ nhàng cứ như sẽ làm cô sợ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Ừm…" Mắt không thể nào mở ra.
"Không phải nói đi đánh bóng sao?"
"Hử?" Mở một con mắt nhìn đồng hồ.
Bảy giờ rưỡi?!
Hai mắt đột nhiên mở to, Ninh Khải Triết có nhầm không, mới sớm như vậy mà?
"À…Khải Triết…Chúng ta dời lui một tiếng được không?"
Ninh Khải Triết ở đầu dây bên kia cười một tiếng đồng ý.
Bảo Bảo thấy trong lòng ấm áp, sau khi cúp điện thoại, cô lại nhắm mắt định tiếp tục ngủ.
Nhưng nhắm mắt một hồi, cô nhận ra không thể ngủ được nữa.
Một khi nhắm mắt lại, giọng nói chiều chuộng dịu dàng của Ninh Khải Triết lại văng vẳng bên tai.
Cuối cùng cô dứt khoát ngồi dậy thay đồ, rồi gọi điện thoại cho Ninh Khải Triết hỏi cậu đang ở đâu.
Ninh Khải Triết nhận điện thoại vô cùng ngạc nhiên, dù sao thì cũng chỉ có mười phút từ cuộc gọi vừa rồi.
Cậu nói với Bảo Bảo cậu đang ở sân bóng rổ ở trường, dặn dò cô mang nhiều một chút, bên ngoại trời lạnh.
Bảo Bảo rất nghe lời, cô mang một áo khoác lông dài qua gối màu xám ra ngoài, cả người tròn như cục bông, y như chú thỏ xám béo mập.
Khoảnh khắc Ninh Khải Triết nhìn thấy Bảo Bảo, cậu không thể nào quản được cảm xúc của mình, thẳng thừng cười thành tiếng.
Khiến Bảo Bảo tức giận phồng má trừng mắt với cậu.
Ninh Khải Triết đi lên trước, ôm chặt Bảo Bảo thỏ xám.
Cằm cọ lên đầu của cô, cảm giác trong lòng vô cùng tốt, làm cậu không nỡ bỏ ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!