Câu nói của Nguyên Tư Thiên khiến bầu không khí đọng lại, một trận gió xào xạc thổi đến.
Phía sau những cái cây long não cách đều nhau, Ninh Khải Triết đang cúi đầu.
Lúc này Hồ San San bỗng nhiên sáp lại gần hỏi Bảo Bảo hỏi: "Cậu nghĩ thế nào?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau một hồi im lặng, đầu lông mày Bảo Bảo nhíu lại, nhìn phía trước chăm chú, hỏi một vấn đề khác.
"San San, cậu nghĩ nếu giờ tớ lên tỏ tình thì có bị nghi ngờ là phá đám không?"
"…" Hồ San San.
"…" Trương Chí Thần.
"…" Hứa Văn Thành.
Hai phút không đủ để Hồ San San có thể định hình được, nhưng điều thần kỳ lại xảy ra trên người của Trương Chí Thần.
Chỉ thấy vào giờ khắc này phản ứng của mập mạp vô cùng nhạy bén, đẩy Bảo Bảo đi mà không nói một lời nào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tiểu thục nữ cố lên!" Cậu ấy cao giọng kêu lên một cách vui vẻ.
Cậu ấy vừa mới đẩy xong, Hồ San San đã bình tĩnh lại, sau đó đấm đá một trận.
"Trướng Chí Thần, cậu gan to tày trời rồi đúng không!?" Hồ San San.
"Chị, chị San, nhẹ chút…" Trương Chí Thần.
Bảo Bảo cũng không thể nào ngờ được mình sẽ bị đẩy ra, đến khi cô đứng vững lại.
Thì đã lọt vào tầm ngắm của Ninh Khải Triết và bạn nữ kia.
Bảo Bảo giơ tay lên bối rối, vẫy vẫy: "Hi…"
"Cậu là ai?" Nguyên Tư Thiên thả Ninh Khải Triết ra, nhíu mày hỏi.
Bảo Bảo định thần lại từ trong sự bối rối, nhìn Nguyên Tư Thiên ở đối diện.
Một cô gái rất xinh đẹp, mái tóc xoăn màu socola.
Bên trong mang áo sơ mi trắng và chân váy ngắn thu đông, bên ngoài là một áo khoác dạ dáng dài màu be.
"Tớ là Bảo Bảo, Bảo trong bảo vệ gìn giữ thanh xuân và Bảo trong bảo bối, chào."
"Bảo Bảo?" Nguyên Tư Thiên đọc nhẩm cái tên này, nhưng vẫn chưa phản ứng lại được.
Ninh Khải Triết tiến lên kéo Bảo Bảo ngay lập tức, thấp giọng nói: "Sao cậu lại đến đây?"
"Tớ... tớ đến…" Đến tỏ tình đó, nhưng có chút sợ, không dám phá vỡ sân khấu của người ta.
Vốn dĩ cô định đợi cô gái này tỏ tình xong rồi cô sẽ nói.
Nào ngờ Trương Chí Thần chẳng nói gì đã đẩy cô ra, thật sự rất lúng túng.
"Tiểu thục nữ đến để…Um, chị…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!