Chương 31: (Vô Đề)

Tối chủ nhật, Ninh Khải Triết không đến lớp tự học buổi tối.

Cậu trốn ở nhà, đóng cửa chơi game.

Cậu lạnh mặt nhìn những tên zombie lần lượt ngã xuống đất không dậy được trên màn hình, thế nhưng vẫn không cảm thấy thoải mái bao nhiêu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Sau một hồi, cả game cậu cũng chán, vứt tay cầm sang một bên, hai chân co lại đan chéo vào nhau.

Cùi chỏ cậu chống trên chân, cúi đầu ngây ngốc.

Trong lòng ngày càng bức bối, tự dưng cậu vò đầu bứt tóc, hét lên mấy tiếng.

Bảo Bảo không thèm liếc cậu đến một cái đã ba ngày rồi.

Giờ phút này cậu cảm thấy sinh lực của mình y như cột HP (cột máu trong game) tụt không phanh, vì mất đi sự điều khiển của người chơi mà bị zombie không ngừng tấn công trên màn hình.

Nhìn có vẻ sắp cạn rồi.

Nhưng cậu lực bất tòng tâm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu muốn hỏi Bảo Bảo tại sao đổi chỗ mà không nói cho cậu một tiếng, tại sao nhìn cũng không thèm nhìn cậu.

Nhưng cậu không dám, trong lòng cậu không biết phải làm thế nào.

Cậu không biết có phải Bảo Bảo chợt nhận ra sự phiền phức khi bị một người thích mình bám lấy, thế nên mới bắt đầu ngó lơ cậu.

Cậu cũng đã từng nghĩ, có phải do cậu không chăm chỉ học hành nên mới khiến Bảo Bảo thất vọng, khiến cô ấy tức giận.

Nhưng suy nghĩ này đã nhanh chóng bị cậu phủ nhận, tại sao Bảo Bảo lại tức giận vì cậu bị điểm kém chứ.

Cậu vẫn không dám mặt dày cho rằng Bảo Bảo quan tâm để ý cậu đến mức độ như thế.

Thế nên cậu rất băn khoăn và bối rối, tìm không được nguyên nhân, sinh lực như bị rút cạn, cả ngày tinh thần không vực dậy nổi.

Thứ hai đầu tuần, cũng là lễ Giáng sinh.

Khi cô Vu nói cả lớp không cần phải học tiết tự học học buổi tối nữa, để mọi người có một lễ Giáng sinh thoải mái.

Cả lớp đều hoan hô nhảy nhót, chỉ trừ Ninh Khải Triết đang cúi đầu chơi game, cứ như ngày nghỉ chẳng liên quan gì đến cậu.

Cô Vu chú ý Ninh Khải Triết đang làm gì, nét mặt bỗng chốc lạnh lùng, trầm giọng: "Ninh Khải Triết!".

Không có phản ứng.

Trái tim Chu An Chí cũng trở nên lo lắng vì tiếng gầm của cô Vu, lập tức chọt chọt Ninh Khải Triết hồn treo ngọn cây bên cạnh kia.

"Khải Triết, cô Vu đang gọi cậu kìa!"

Ninh Khải Triết ngẩng đầu, mù tịt nhìn lên cô Vu trên bục giảng.

"Em đang làm gì?" Nghiêm mặt, cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể.

"Không gì ạ." Mặt mũi tỉnh queo.

Ninh Khải Triết hất ngón tay, điện thoại đã bị cậu đẩy vào trong ngăn bàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!