Ngày hôm sau vẫn là hội thao trường.
Sáng sớm tinh mơ, không khí trên sân vận động vô cùng náo nhiệt, còn Ninh Khải Triết lại đang nằm ngủ trên bàn học.
Hai bàn được ghép lại với nhau, Ninh Khải Triết nằm thẳng trên đó, đôi chân dài gác qua mép bàn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một tay che lên mắt, ngăn ánh mặt trời mùa thu chiếu rọi.
Một tay kê làm gối, nâng cao chất lượng giấc ngủ.
Bỗng cửa bị mở ra, một làn hương hoa mộc ùa vào theo gió.
Bàn tay che lên mắt của Ninh Khải Triết di chuyển chút ít, đôi mắt hé mở, thấy một bóng hình nhỏ nhắn ngược sáng bước vào.
Tóc đuôi ngựa bị gió ngoài cửa thổi lên trước người, dưới hàng mi của cô là một màu u tối, không nhìn rõ sắc mặt.
Gương mặt to bằng bàn tay, dù không cười nhưng vẫn toát lên vẻ yên tĩnh tươi tắn, bên miệng còn vương vài sợi tóc.
Miệng của cô ấy thật nhỏ, không biết có bằng ngón tay út của cậu không.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bảo Bảo cầm đồ uống trong tay, vỏ kim loại mát lạnh chạm vào má của Ninh Khải Triết.
Phút chốc khiến cho Ninh Khải Triết hoàn hồn từ trong si mê, cậu rít một tiếng, đôi mắt đột nhiên mở ra.
"Mấy ngày nay ngủ không đủ à? Tinh thần của cậu chẳng tốt chút nào, hai con mắt y chang như gấu trúc."
Bảo Bảo vừa nói, vừa kéo ghế ra rồi ngồi xuống, còn một tay thì đặt bao đồ uống lên trên bụng của Ninh Khải Triết.
Cô mở chai nước ngọt ướp đá ra nhấp một ngụm.
Ninh Khải Triết cầm đồ uống ngồi dậy, không hiểu sao cảm thấy Bảo Bảo hôm nay rất khác.
Cậu sờ mũi, hậm hực nói: "Đâu có, con mèo nhà hàng xóm kêu suốt đêm."
Bảo Bảo chậm rãi gật đầu, đôi mắt hoạt bát lập tức nhìn cậu.
Tuy không biết Bảo Bảo đang nhìn cái gì, nhưng cái nhìn chăm chú kia khiến cậu có cảm giác không có nơi nào để trốn tránh, vô cùng bối rối.
Ninh Khải Triết sờ mặt, đến khi sờ đến cái băng cá nhân ở dưới cằm thì nhẹ giọng hỏi: "Xấu lắm sao?"
Ánh mắt của Bảo Bảo có chút ngẩn ra, thất thần trả lời: "Một chút."
Ninh Khải Triết nghe thế không khỏi thất vọng, cậu thì chẳng quan tâm đến ngoại hình, nhưng hình như Bảo Bảo khá là để ý.
Một lúc sau, cậu lại híp mắt cười: "Qua vài ngày nữa là khỏi, cái tên lưu... bác sĩ đó nói chú ý ăn uống, không đụng nước thì sẽ không để lại sẹo."
Bảo Bảo gật đầu, nhẹ ừ một tiếng, rồi tiếp tục yên lặng.
Trong sự yên lặng, Ninh Khải Triết mới dần dần nhận ra sự khác thường của Bảo Bảo hôm nay là vì dường như cô ấy có tâm sự.
Hơn nữa còn là một chuyện rất nghiêm trọng, dẫn đến việc cô vô tình bị phân tâm ngay cả khi đang nói chuyện với cậu.
"Cậu sao thế?" Hai tay Ninh Khải Triết cầm đồ uống, nghiêng đầu hỏi Bảo Bảo.
Tầm nhìn không rời, ánh mắt thẫn thờ của Bảo Bảo lại rơi trên bịch đồ uống trong tay Ninh Khải Triết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!