Hồ San San và Bảo Bảo dìu Hứa Văn Thành đến quán cà phê hầu gái ngồi.
Đã hơn mười phút trôi qua, Hứa Văn Thành vẫn giữ cái dáng vẻ sướt mướt đó, thi thoảng có vài giọt nước rơi xuống.
Hai tay Ninh Khải Triết ôm vai, một cặp mắt lớn cùng một cặp mắt nhỏ nhìn cảnh tượng khó giải thích này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trương Chí Thần gấp cuốn đồng nhân lại, cúi đầu lộ ra hai cái cằm, đôi mắt nhỏ không kiềm chế được nhìn trộm nữ thần Chúa V một thời.
đụng
"Đau thế sao?" Hồ San San nhíu mày hỏi, "Thế này đi, tớ để cậu xô lại tớ, cậu đừng khóc nữa được không?"
Hứa Văn Thành lắc đầu, lại thêm vài giọt nước rơi xuống từ hàng mi, trong suốt như pha lê.
"Cậu lắc đầu là sao chứ? Đau hay không đau , cậu nói gì đi chứ?"
"…Không, không phải đau."
Hồ San San hiếm khi kiên nhẫn như vậy, đến cô cũng cảm thấy đó là một kỳ tích.
Hứa Văn Thành gật đầu, vai co lại thật chặt, trông cứ như người ngồi bên cạnh không phải là thiếu nữ như hoa như ngọc, mà là một con hổ ăn thịt người vậy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thấy Hứa Văn Thành gật đầu, Hồ San San tự dưng đập bàn, hô lên: "Thế nhất định là vì cái tên cặn bã Tiêu Tử Sắt đó rồi chứ gì!"
Hành động này khiến cho mọi người đều run lên trừ mỗi Ninh Khải Triết, đặc biệt là Hứa Văn Thành, cậu ấy run đến nỗi ánh nước trong mắt lại chảy xuôi.
"Tớ giúp cậu đánh cậu ta một trận!"
Nói làm là làm, Hồ San San đứng dậy, Bảo Bảo lập tức kéo cánh tay ngăn cô ấy lại.
"Đừng xúc động, làm rõ tình hình trước đã, San San ngoan nào." Bảo Bảo nhẹ cười, vuốt lại bộ lông đang xù lên của Hồ San San.
Nụ cười rất có hiệu quả, quả nhiên Hồ San San đã dừng lại thật, không hấp tấp xông ra ngoài nữa.
Tiếp đó, trước câu hỏi của cả bốn người, Hứa Văn Thành chì dùng hình thức gật đầu, lắc đầu hoặc thi thoảng chỉ nói vài câu để nói rõ toàn bộ quá trình thiết lập tình bạn với Tiêu Tử Sắt cho đến khi đường ai nấy đi.
Nói tóm lại là, bố của Tiêu Tử Sắt là quản lý của công ty bố Hứa Văn Thành, hai người đã quen biết nhau từ nhỏ.
Hứa Văn Thành đã bị cô lập bắt đầu từ tiểu học, mãi cho đến khi học cấp hai cũng chỉ có mình Tiêu Tử Sắt là có thể nói chuyện.
Hơn nữa Hứa Văn Thành bắt đầu tiếp xúc với cosplay vào ba năm trước cùng là do Tiêu Tử Sắt dẫn dắt.
Hôm nay cậu cos Rikka cũng là hy vọng có thể làm cho Tiểu Tử Sắt vui.
Bởi vì Tiểu Tử Sắt hy vọng cậu xuất hiện, nhưng lúc đó cậu đã từ chối.
Thế nhưng vào kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông năm nay, bố của Tiêu Tử Sắt đã bị bố của Hứa Văn Thành sa thải, vả lại Tiểu Tử Sắt còn thi trượt.
Hứa Văn Thành lựa chọn vào học trường cấp ba Húc Thị bị Tiêu Tử Sắt nói cậu là phản bội lại tình bạn của bọn họ, vì thế nên muốn tuyệt giao với cậu ấy.
"…" Cả bốn người ngây ngốc ngồi cắn hạt dưa.
"Cái lí do rẻ rách gì vậy?! Không học chung trường cấp ba bình thường với cậu ta là phản bội à?"
Vẻ mặt Hồ San San trông buồn nôn như thể ăn phải ruồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!