Chương 22: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ lễ quốc khánh kéo dài bảy ngày.

Trước kỳ nghỉ, Bảo Bảo đã hẹn Hồ San San đi xem hội chợ Anime vào ngày mùng 3.

Mới mười giờ sáng, quảng trường trước mặt Trung tâm Hội nghị và Triển lãm Quốc tế đã chật cứng người xếp hàng mua vé.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có ba cửa, Bảo Bảo và Hồ San San chọn cửa có ít người nhất để xếp hàng.

"Tưởng đâu cậu sẽ chọn ở nhà bù đầu học hết bảy ngày chứ." Hồ San San nghiêng người nói chuyện với Bảo Bảo.

Bảo Bảo uống một ngụm sữa đậu nành cho bữa sáng: "Vẫn phải kết hợp giữa học tập và nghỉ ngơi, nếu tớ thật sự vùi đầu vào học bảy ngày, bố mẹ tớ lo lắng chết mất."

"Mà chứ rốt cuộc cậu bị sao vậy? Tự dưng lao vào trạng thái học tập điên cuồng." Véo gương mặt nhỏ của Bảo Bảo.

Cảm giác quen thuộc khiến người ta hoài niệm, kể từ giữa tháng 9, Bảo Bảo đã bắt đầu cắm đầu vào học.

Vì để không làm phiền Bảo Bảo, cô đã rất lâu không được tận hưởng phần phúc lợi này.

Tròng mắt Bảo Bảo đảo một cái, chán ghét nhìn móng vuốt trên mặt mình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Dùng giọng nói ngọng nghịu thành thật nói: "Chịu đả kích."

"Hử? Ai đả kích cậu chứ?"

"…Bảo Thắng Lợi!"

"…" Nghĩ một lúc, Hồ San San mới nhớ ra người này là ai.

Sau đó cô đắn đo nói: "Thế là thím hai cực phẩm của cậu lại đến nhà cậu thể hiện à?"

Bảo Bảo chậm rãi gật đầu.

Hồ San San thở dài, vươn tay ôm chặt vai của Bảo Bảo, áp má lên đầu cô.

"Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh, bố tớ rất thương tớ, nhưng nhà tớ là cảnh gà trống nuôi con. Cậu và dì rất thương cậu, nhưng cậu lại có thím hai cực phẩm. Thượng đế quả nhiên rất công bằng."

Hồ San San nói xong, bỗng một giọng nói quen thuộc vọng đến từ  hàng của cửa bên cạnh.

"Khải Triết nhanh nhanh nhanh! Đến đây xếp hàng, đến đây!"

Bảo Bảo và Hồ San San đồng thời quay đầu, thấy tên mập mạp Trương Chí Thần đang lôi kéo Ninh Khải Triết uể oải ở bên kia giải phân cách.

Chẳng bao lâu, Trương Chí Thần đã đứng vào hàng, vừa quay đầu đã nhìn thấy bọn họ.

Đôi mắt nhỏ của cậu ấy mở to, hét toáng lên: "Bảo Bảo! Chị San, hai người cũng đến sao?!"

Bảo Bảo và Hồ San San hết hồn vì sự phấn khích của cậu ấy, hai người dựng hết tóc gáy.

Ngẩng đầu cười gượng gạo: "Ha ha…đúng thế, khéo quá ha."

"Ha ha ha vui quá đi, hai người cũng đến xem Chúa tể Voldemort đúng không?! Lần đầu tiên! Lần đầu tiên đó! Chúa tể Voldemort chưa bao giờ xuất hiện ở hội chợ Anime…"

Trương Chí Thần nói rất nhiều, khiến cho người ta vừa nghe đã biết cậu ấy là một trạch nam đạt chuẩn như thế nào.

Nói đến Chúa tể Voldemort, những bạn học thi thoảng trà trộn vào thế giới truyện tranh như Bảo Bảo và Hồ San San cũng đã nghe qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!