Chương 21: (Vô Đề)

Chiều chủ nhật trở lại trường.

Bảo Bảo tắm rửa xong, đầu còn chưa sấy, cứ để nửa ướt nửa khô vậy rồi kéo Hồ San San đến lớp.

Còn khoảng nửa tiếng nữa là đến tiết tự học buổi tối.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo bắt đầu thu dọn ngăn kéo, lấy ra từng cuốn sách đọc ngoài giờ học.

Cô làm rất nghiêm túc, nhưng Hồ San San lại chẳng hiểu gì cả.

"Bảo Bảo, cậu làm gì thế?" Cô hỏi.

"Dọn dẹp đồ."

"…Cậu muốn thu dọn đặt ở đâu."

"Tủ đựng đồ đằng sau ấy."

"... Tại sao phải chuyển nhà cho chúng chứ?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Bởi vì tạm thời..." Vừa đúng lúc Bảo Bảo dọn đến một quyển truyện tranh mà cô thích nhất, sắc mặt bi ai, cô cắn răng đặt xuống, giọng nói kiên định: "Tạm thời không cần chúng nữa."

"... Bảo Bảo, cậu... cậu làm sao thế?"

Hồ San San do dự một lát, rồi đưa tay áp lên trán Bảo Bảo.

Bảo Bảo lấy tay của cô ấy trên trán mình xuống, dáng vẻ nghiêm túc khiến người khác thật lo lắng.

"San San, tớ quyết định rồi, tớ phải chăm chỉ học hành."

"..." Hồ San San..... Bảo Bảo nhà cô uống lộn thuốc hả?

Có lúc nào mà cô ấy không nước đến chân mới nhảy, sau đó mới phấn đấu nỗ lực chứ?

Sao tự dưng lần này lại làm "con ong chăm chỉ"?

Cuốn truyện tranh cuối cùng được lấy ra khỏi hộc bàn.

Bảo Bảo cảm nhận được biểu cảm của San San bên cạnh vẫn là "cô ấy chắc trúng tà rồi."

Tầm mắt của cô nhìn phía trước, trong mắt có sự kiên định mềm mại.

Giống như loài tre trúc bẻ mãi không gãy, vô cùng mềm dẻo.

"San San, kẻ địch đang không ngừng đột phá vòng vây, chúng ta sao có thể lười biếng ngủ quên được." Cô quay đầu, trên mặt vẫn là nụ cười ngọt ngào như lúc trước, nhìn Hồ San San, nói tiếp, "Vì thế, sau này tớ có thể không tám chuyện cùng cậu trong giờ học được nữa, San San tha thứ cho tớ nhé."

Đầu óc của Hồ San San có chút đờ đẫn, ngây ngô gật đầu.

Nhìn thấy San San gật đầu, Bảo Bảo cười rạng rỡ, sau đó đứng dậy, ôm chồng sách đọc ngoài giờ đến chỗ tủ trữ đồ.

Lúc trở về, cô còn mang về một số sách bài tập và bài kiểm tra trước kia.

Hồ San San nghiêng người, đỡ đầu nhìn Bảo Bảo khoảng hơn mười phút.

Cô cuối cùng đã chấp nhận rằng Bảo Bảo thật sự quyết tâm học hành ngay khi bắt đầu đi học.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!