Giọng nói dịu dàng ngọt ngào của Bảo Bảo lại vang lên: "Cậu nói cũng không sai, nhưng đây không phải là chỗ mà cậu sai thực sự."
"Hả?" Ninh Khải Triết càng thêm nghi ngờ, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Bảo Bảo.
"Việc sai duy nhất khi cậu đánh bọn họ là đi ngược lại trật tự xã hội, chứ không phải đánh bọn họ."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"..." Ninh Khải Triết.
"Tiền đã đền, sự trừng phạt này không phải là vì cậu sử dụng vũ lực báo thù bọn họ, mà là cậu dùng vũ lực vi phạm trật tự xã hội. Chúng ta rất an toàn khi ở trường, bởi vì trường có quy củ. Chúng ta rất an toàn khi ở ngoài xã hội, bởi vì xã hội có pháp luật."
"Ninh Khải Triết, những quy tắc này có lúc nhìn thì cứng nhắc, nhưng vì có sự tồn tại của chúng, và đa số mọi người đều tuân thủ nó, thế nên chúng ta mới an toàn. Vì không để người ta vi phạm nó, cho nên những quy củ bảo vệ chúng ta an toàn mới xuất hiện để trừng phạt những kẻ đó."
"Ninh Khải Triết, tớ hiểu rằng nhiều khi con trai máu nóng nổi lên thì sẽ rất manh động, nhưng nếu cậu có thể bình tĩnh suy nghĩ, tớ hy vọng cậu có thể biết rằng vũ lực không thể giải quyết tận gốc vấn đề."
"..." Ninh Khải Triết.
Dường như trong lúc tình cờ... cậu đã được giảng một lớp tư tưởng chính trị một cách bị động?
Hơn nữa những lời Bảo Bảo nói chút trái nguyên tắc?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Giọng của Bảo Bảo nhẹ nhàng hơn, cười vô cùng ngọt ngào: "Hơn nữa tớ biết, cậu có thể bình tĩnh."
Ninh Khải Triết bị Bảo Bảo nhìn chòng chọc đến nỗi mặt vô cớ đỏ lên, xấu hổ quay đầu đi.
"Ừm... ừm..." Cúi thấp đầu, nhịn một hồi lâu, "Phù..."
Cuối cùng, cậu vẫn không nhịn được cười phá lên: "Ha ha ha, Bảo Bảo, tại sao cậu lại giống bà cụ non vậy chứ, đáng yêu quá."
Một khi đắc ý lại quên mất hình tượng, bàn tay véo lên đôi má của Bảo Bảo.
Mềm mại, cảm giác chạm đúng là rất thích.
Bảo Bảo nhíu mày, nhìn cậu.
Bốn mắt nhìn nhau một hồi lâu, tiếng cười sảng khoái của chàng trai dừng lại.
Tay từ từ rụt lại, cậu mím môi nói: "Xin lỗi.."
Khẽ đánh tay của mình, trong lòng nghĩ, cái tay này sao lại hư thế chứ.
Sau một cuộc nói chuyện dài, Bảo Bảo cũng cúi đầu xuống.
Ngón tay động đậy, cô cũng cảm thấy có chút xấu hổ.
Vừa rồi lên lớp làm thầy cho người ta, hình như có chút tưởng mình là đúng.
"Bảo Bảo, tớ biết ý của cậu." Ninh Khải Triết đột nhiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng.
Giọng nói của chàng trai vẫn êm dịu như thế.
"Yên tâm đi, tớ thật sự chỉ dọa cậu ta thôi. Tớ hiểu loại người yêu thể diện như cậu ta, nhát gan sợ gây chuyện, vì thế tớ chưa từng nghĩ rằng sẽ đánh cậu ta thật."
Ninh Khải Triết đưa tay lên, dường như muốn xoa đầu Bảo Bảo.
Bảo Bảo ngẩng đầu, đôi mắt lấp lánh sáng ngời, khiến người ta liên tưởng đến những vì sao nhìn thấy trên đỉnh núi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!