Sau khi hết thời gian dùng cơm, mỗi lớp đều trở lại sân tập một cách trật tự theo đội ngũ hình vuông.
Vì nhà ăn ở phía Bắc, còn sân tập và nhà dạy học số 1 thì nằm ở phía Nam.
Cổng trưởng lại ở giữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vậy nên dù có đi bộ từ nhà ăn đến nhà dạy học số 1 hay là về hướng sân tập đều không thể tránh khỏi việc đi qua cổng trường.
Đội ngũ của lớp Bảo Bảo đang đi thì chợt phát hiện có tiếng cười ngắt quãng ở phía trước.
Dường như trong tiếng cười còn xen lẫn với vài ba chữ "đẹp trai quá", "lén lút ra ngoài bị bắt rồi."
Cô còn đang tò mò, lúc đi qua cổng trường, cô đã nhìn thấy căn nguyên thứ khiến mọi người cười là gì.
Một anh chàng cao to đang đối mặt với đội ngũ đi qua trong tư thế bị phạt đứng.
Ánh mặt trời chiếu rọi sau lưng cậu ấy.
Cậu ngáp dài, dáng vẻ cà lơ phất phơ, tràn ngập vẻ hờ hững.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khoảnh khắc cô nhìn rõ dáng vẻ của cậu, đôi mắt lập tức lộ ra ánh sao sáng.
Đẹp trai quá, giống như là một mỹ thiếu nam bước ra từ truyện tranh vậy đó.
Áo sơ mi rộng thùng thình, chiếc quần dù có nhăn nhúm nhưng vẫn tôn lên đôi chân dài miên man.
Lúc đôi mắt cậu híp lại vì ngáp, phải nói là đẹp lu mờ lòng người.
Bên dưới mắt có quầng thâm, có lẽ là thức đêm nên tinh thần không tỉnh táo.
Mái tóc ngắn màu đen bồng bềnh mềm mại, tạo ra một loại cảm giác thôi thúc người ta muốn phạm tội.
Dường như cậu không dễ đổ mồ hôi, trời nắng nóng như vậy, chiếc áo sơ mi trên người vẫn khô ráo như cũ.
Bảo Bảo vẫn đang đi, còn đầu thì đang ngoái lại, cho đến khi không thể ngoái được nữa mới thu lại ánh mắt từ hướng đó.
Thấy được soái ca thì tâm tình tốt cực, khi về đến giếng trời ở nhà dạy học số 1, cô vẫn mang theo nụ cười vô cùng rạng rỡ.
Thầy Đường vạm vỡ để họ nghỉ ngơi trước, nửa tiếng sau hẵng bắt đầu luyện tập.
Thế nên Hồ San San kéo Bảo Bảo vào trong góc, bắt đầu hỏi chuyện.
"Sao nào? Thấy rồi chứ, đẹp trai nhỉ."
"Cái tên vừa trèo tường ra ngoài chơi nét kia chính là nam sinh rất đẹp trai lớp chúng ta trong miệng cậu đấy ư?"
"Cậu cũng biết hôm qua cậu ấy trèo ra ngoài chơi net rồi à?"
"Nghe bạn nam cùng bàn nói lúc ăn cơm."
"Ồ ồ." Hồ San San gật gù, xoa xoa khuôn mặt tròn tròn của cô, "Giờ đã biết tớ không lừa cậu rồi chứ, xem lại cái mặt mê trai vừa nãy của cậu kìa, cổ ngoái lại đến sắp gãy rồi."
Bảo Bảo mím chặt môi, nghiêm túc gật gật đầu.
"Người đúng là rất đẹp, trắng trẻo sạch sẽ, cao cao gầy gầy, quan trọng là áo sơ mi trắng nhàu như thế vẫn không che giấu nổi vẻ đẹp của cậu ta. Mũi khá thẳng, môi thì mỏng mềm như là bôi son dưỡng ý…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!