Chương 16: (Vô Đề)

Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Bảo Bảo bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Vali được mở ra trên sàn, từng bộ quần áo lấy ra từ tủ được gấp lại rồi cho vào trong.

Một ông già ai oán vịn vào cửa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngón tay của đồng chí Bảo Đông Lương bấu vào khung cửa, đau lòng hỏi cục cưng của ông: "Cục cưng à, không ở ký túc xá không được sao?"

Trường cấp ba Húc Thị có ký túc xá, học sinh có thể xin ở lại trường, đồng thời cũng có thể học ngoại trú.

Nhằm tạo sự tiện lợi tối đa cho học sinh.

Thế nhưng Bảo Bảo lại lựa chọn học nội trú.

Một là cảm thấy ngồi bus đi đi về về quá mất thời gian.

Hai là cảm thấy dù sao hồi cấp hai ở ký túc cũng đã quen rồi, hơn nữa còn có San San ở cùng.

Nhưng lựa chọn của Bảo Bảo khiến cho Bảo Đông Lương đau lòng mãi không thôi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ban đầu để cho Bảo Bảo ở ký túc cũng là vì bọn họ bận rộn, sợ rằng không chăm sóc tốt cho Bảo Bảo.

Bây giờ công việc của họ đã ổn định, tất nhiên sẽ hy vọng Bảo Bảo ở lại nhà.

Ai mà ngờ Bảo Bảo lại không do dự chọn ở lại trường.

Bảo Đông Lương rơm rớm nước mắt, nhăn mũi, tiếp tục nói: "Bố có thể nấu cơm cho con, con tan học bố có thể đi đón con, bố có thể đi học lái xe, nhiều nhất là hai tháng, bố đảm bảo biết lái!"

Bảo Bảo bỏ xong bộ cuối cùng, cười bất lực đi đến cửa phòng.

Ôm chầm ông bố y như con gấu, giọng cô mềm mại, nói: "Bố à, yên tâm đi, con đảm bảo một ngày nhớ bố hai lần."

"Có hai lần..." Bảo Đông Lương ôm chặt con gái, khịt khịt mũi, râu lún phún dưới cằm cọ trên đầu con gái.

Bảo Bảo không nhịn được cười thành tiếng.

Cô vỗ lưng của ông, đẩy Bảo Đông Lương ra ngoài.

Đóng cửa lại, cô vẫn còn phải sắp xếp những thứ khác trong vali.

Từ điển tiếng Anh, sạc dự phòng, dụng cụ học tập, nước hoa...

Bảo Bảo đặt từng thứ thật gọn gàng.

Khi mọi thứ đã được sắp xếp xong, cô đóng nắp vali lại, phịch một tiếng nằm vật ra giường, cầm điện thoại đăng status.

[Có ông bố "dính người", tôi cũng bất lực lắm chứ! Bó tay!]

Kèm theo là một tấm hình Shin

-cậu bé bút chỉ híp mắt nhún vai, tấm hình có vẻ khá phô trương.

Bình luận nhanh chóng xuất hiện.

Bảo Bảo với lấy một con búp bê kê dưới cằm, refresh (làm mới) xem bình luận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!