Chương 15: (Vô Đề)

Buổi tối ở thôn vô cùng yên tĩnh, thi thoảng có vài tiếng ve sầu đặc biệt rõ ràng.

Mặt trăng tròn vành vạnh trên bầu trời, vô vàn những ngôi sao sáng lấp lánh.

Đèn trong phòng bật sáng và cửa để mở.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ánh đèn chiếu rọi ra bên ngoài, hắt lên người bà cháu ở phía trước cửa.

Bà cụ ngồi trên chiếc ghế bập bênh vô cùng thoải mái, bên cạnh là một chú chó vàng ngồi trên nền đất vàng liếm láp.

Ninh Khải Triết ngồi trên ghế, chiếc ghế có vẻ hơi thấp so với cậu, khiến cho tư thế ngồi của cậu cứ như ngồi xổm.

Trong tay là chiếc quạt mo, thi thoảng phất vài cái cho bà ngoại ở bên cạnh, tâm trí của cậu đang trôi dạt phương nào.

Ánh trăng chiếu lên bóng của hai bà cháu, khiến nó bị kéo dài về phía sau, nương tựa vào nhau, giống như lúc thơ ấu.

Bà cụ nhắm mắt cười an nhiên, ngón tay như cành cây khô chốc chốc lại gõ lên tay vịn ghế.

Cảm thấy tâm trạng của thằng cháu ngoại bên cạnh không ổn, bà cụ chậm rãi hỏi: "Nói đi, buồn phiền chuyện gì nào?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"…" Ninh Khải Triết khựng lại, không chỉ sắc mặt và suy nghĩ, mà ngay cả quạt trong tay cũng dừng lại nốt.

Sau một lúc, cậu liếm môi, ho khan vài tiếng: "…Không có gì đâu ạ."

"Thật không có?" Bà cụ mở một mắt, nghiêng đầu nhìn đứa cháu ngoài cao to này.

"Không…không có." Ninh Khải Triết tránh né, quạt phất ngày càng nhanh.

Ngọn gió nhân tạo thổi phần phật lên mặt của bà cụ, khiến bà cụ không vừa ý tát vào mu bàn tay của cậu.

"Hấp ta hấp tấp, có chút chuyện thì tâm trạng không ổn định, thế thì có cô nào thích con chứ."

"…" Ninh Khải Triết quay đầu, ngạc nhiên nhìn bà ngoại.

"Quạt đi chứ!" Bà cụ trừng cậu.

Ninh Khải Triết bỗng hồi hộp trong lòng, ngờ nghệch dạ một tiếng, tiếp tục quạt với tốc độ như ban đầu cho bà cụ.

Bà cụ lại nhắm mắt, nở nụ cười nhàn nhạt, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Ếch ộp oạp vài tiếng trên ruộng, cuối cùng Ninh Khải Triết không thể kìm nén được tâm tư đang dao động.

Cậu nghiêng người hướng về phía bà cụ, hai tay đặt lên đầu gối một cách tự nhiên.

Liếm môi, cậu đắn đo lên tiếng: "Ngoại à…"

"Hử?" Bà cụ vẫn nhắm mắt.

"Hồi đó ông ngoại theo đuổi bà như thế nào ạ?"

Cậu vẫn còn nhớ mẹ có nhắc đến, hồi đó bà là một tiểu thư xinh đẹp, con nhà gia giáo.

Còn ông chỉ là một anh chàng nhà quê bình thường, không biết chữ, chẳng lên thành phố được mấy lần.

Trước kia cậu cũng chẳng tò mò gì, nhưng bây giờ bỗng nhiên rất hiếu kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!