Trong một phòng Karaoke theo chủ đề One Piece, bốn chàng trai đang gào thét.
Nói một cách nghiêm túc, có lẽ chỉ có một người đang hét, một người với giọng hát vang vọng, một người ăn như được mùa, còn một người lặng lẽ uống bia.
Hồng Thế đặt micro xuống, đi đến bên Ninh Khải Triết rồi ngồi xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu đẩy đầu gối của cậu ấy, cười xòa: "Làm gì đấy? Không đánh được nên buồn à?"
Ánh mắt Ninh Khải Triết khẽ chuyển, liếc cậu một cái, rồi lập tức thu về, cầm chai bia, ngẩng đầu uống một ngụm.
"Khải Triết, tớ nói thật đấy. Bất kể cậu có tự nguyện đến trường cấp ba Húc Thị hay không thì đó là một trường tốt, đừng giống như trước nữa, nhịn được thì nhịn đi, con đường sau này còn dài lắm."
Hồng Thế mở một chai bia, cụng với Ninh Khải Triết, cười có chút không đứng đắn.
Nhưng Ninh Khải Triết biết, đó là lời thật tâm của cậu ấy, hy vọng tương lai của cậu tươi sáng.
Tuy nhiên như thế mới khó chịu, rõ ràng bọn họ đã hẹn cùng nhau lên cấp ba, có thể lên đại học thì lên đại học, còn không thể thì ba người sẽ lập nghiệp cùng nhau.
Chuyện đã bàn xong, mới đi được một bước đã phải kết thúc khi tốt nghiệp cấp hai.
Cậu vào một trường tốt, còn bọn họ vẫn còn dậm chân ở chỗ cũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu không biết mình có tính là kẻ phản bội hay không, nhưng luôn có một số khoảnh khắc khiến cậu cảm thấy khó chịu.
Hồng Thế thấy cậu ấy chỉ nhìn mình như vậy, không cụng cũng không uống bia, cứ như đã rơi vào sự ngỡ ngàng nào đó.
Cậu cười cười, cụng bia: "Hơn nữa cậu đừng quên là, tiểu thục nữ mà cậu thích cũng ở trường Húc Thị đấy, nếu như thích người ta như thế, cậu cũng nên học cách chịu trách nhiệm đi."
Khi nghe đến ba chữ "tiểu thục nữ", ánh mắt vô hồn của Ninh Khải Triết lập tức trở nên sắc bén, cứ như mũi tên độc bắn đến tên mập đối diện.
Mập mạp ăn mãi bỗng cảm nhận được sự lạnh lẽo từ đâu đến, khi quay đầu thì thấy Khải Triết đang âm trầm nhìn mình.
Bàn tay đang nhét đồ ăn vào miệng dừng lại, sợ hãi không biết mình đã làm sai cái gì.
Hồng Thế cười khẽ, đẩy Ninh Khải Triết, giọng điệu trêu chọc: "Được rồi, Trương Chí Thần cũng là có lòng tốt nói với bọn tớ, cậu không muốn người khác gọi cô ấy là tiểu thục nữ, vậy thì bọn tớ không gọi nữa, nhằm nhò gì đâu."
Ánh mắt Ninh Khải Triết lóe lên, ho khan vài tiếng, đôi tai khẽ động, vành tai phiếm hồng.
Hồng Thế lập tức mím môi, chỉ sợ rằng sẽ bật cười thành tiếng, tên Ninh Khải Triết này một khi thích ai rồi, thật sự giống như con nít vậy…
Cao Dục đang gào thét phía trước cũng dừng lại, đi tới chỗ Ninh Khải Chi ngồi xuống, vừa ăn bỏng ngô, vừa nói: "Cậu thấy hôm nay có gì lạ không?"
"Bình thường nếu đánh nhau trong thành phố game điện tử, mấy người phụ trách kia nhiều nhất cũng chỉ cảnh cáo thôi, thế mà hôm nay lại tự ra mặt hòa giải, hơn nữa trước khi đi tớ còn thấy tên chó má kia bị người ta dạy dỗ đến không ngóc đầu lên được. Không phải bọn chúng đắc tội ai đấy chứ, quá là hay!"
Cao Dục cười ha hả, nhét bỏng ngô vào miệng.
Nghĩ đến tên kia có thể đã đắc tội nhân vật nào đó rồi bị dạy dỗ y như con cháu thì rất vui vẻ.
Ninh Khải Triết cười khịt mũi, sau đó lại trầm ngâm.
Hồng Thế thấy vậy, vừa muốn mắng cái miệng thúi của Cao Dục, nói gì không nói lại nói chuyện này.
Khó khăn lắm Ninh Khải Triết mới vừa quên hai tên lưu manh kia thì cậu ta lại nhắc đến.
Quả đúng là đồng đội ngu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!