Chương 11: (Vô Đề)

"Cục cưng về rồi à?"

Bảo Bảo về đến nhà, vừa vào cửa đã nghe tiếng của mẹ vọng ra từ phòng khách.

Cô xỏ dép lê, lao vào phòng khách, balo ném bừa trên ghế sô pha, rồi ôm chầm vào lòng mẹ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm." Làm nũng.

Tần Tư vỗ vỗ vai con gái, cúi xuống hôn lên trán cô, cười nói: "Mẹ cũng nhớ con lắm."

"Mẹ đang làm gì đó?" Ngẩng đầu lên từ trong lòng mẹ, Bảo Bảo nhìn máy tính bảng trong tay mẹ.

"Xem người ta nhảy múa, tìm chút cảm hứng."

"Câu lạc bộ khiêu vũ của mẹ lại phải dàn dựng vũ đạo mới rồi ạ?"

"Ừ, đợi tiệm chuyển đi rồi sẽ bắt đầu chuẩn bị vũ đạo mới."

"Mẹ tuyệt vời quá xá!" Cô chu miệng hôn lên đôi gò má của Tần Tư.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bỗng nhiên một giọng nói ở bên cạnh vang lên: "Không được tùy tiện cợt nhả vợ của người khác."

Bảo Bảo quay đầu, nhìn thấy ông bố "trẻ trâu" đang mặc chiếc quần lớn, đeo chiếc tạp dề hình Doraemon, miệng râu lún phún, tay cầm thìa gỗ, một tay chống nạnh và đang ai oán nhìn cô.

Một giây sau, ông bố "trẻ trâu" lại biến thành ông bố khổ tình, hai tay giang ra, nước mắt giàn dụa.

"Con gái cưng của bố cuối cùng đã về rồi, bố nhớ muốn chết rồi, nhanh đến đây để bố ôm cái nào, xem con gái bố có gầy đi chút nào không."

Bảo Bảo chu môi chê bai, nhưng trong đôi mắt tràn ngập ý cười.

"Miệng bố toàn là râu, không cho ôm."

Không những không rời khỏi lòng mẹ, mà còn rúc vào sâu hơn một chút.

Bảo Đông Lương sững người, cứ như hoàn toàn không ngờ được sẽ bị con gái mình chê bai.

Lệ nóng dâng trào trong mắt, nhìn như sắp khóc đến nơi rồi.

Tần Tư không kìm được, cười vỗ vai con gái: "Đi đi, ôm bố nồng thắm vào, không thì rất có khả năng ổng lại viết cho nhân vật chính lìa đời, tối nay lại loạn xì ngầu với độc giả cho xem."

Bảo Bảo nhịn cười, đứng dậy rời khỏi vòng tay mẹ, không chọc bố nữa, một vòng tay ôm trọn vòng eo rắn chắc của bố.

"Bố ơi, con cũng nhớ bố."

"Hức ở bên con gái vẫn tốt nhất, mới lớp 10 mà bày đặt huấn luyện quân sự gì chứ, làm con gái bố gầy rộc đi rồi."

Bàn tay lớn nắm lấy cánh tay nhỏ bé của con gái, Bảo Đông Lương vô cùng thương tiếc.

"Không mệt đâu ạ, bọn con ở đội diễu hành, thầy giáo tốt lắm cơ."

Bảo Đông Lương vẫn không buông tha, một mực nói con gái vừa gầy lại vừa đen.

Cho đến khi Tần Tư khịt khịt mũi, nói một tiếng: "Sao lại có mùi khét nhỉ?"

"Ối! Sườn xào chua ngọt của anh!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!