Chương 10: (Vô Đề)

Sau khi tắm xong, hai bạn học trong phòng đã dọn dẹp đồ mất hút.

Cô vừa lau tóc vừa đi đến bên ban công, vẻ mặt u uất, dường như có chút gì đó khó diễn tả.

Đồ dùng của Hồ San San đã đóng gói xong.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô đi đến sau Bảo Bảo, cánh tay gác lên trên vai cô.

"Xem gì đấy?"

Cô nhìn theo hướng của Bảo Bảo, sau khi nhìn thấy cái bóng trắng phóng khoáng đang nhảy lên đưa bóng vào rổ…

Hồ San San mím môi cười, trầm giọng hỏi: "Nếu đúng như hôm nay cậu ấy thật sự thổ lộ với cậu thì cậu làm thế nào?"

Bảo Bảo ngẩng đầu, liếc nhìn Hồ San San, nhưng không hề có chút gì rụt rè hay xấu hổ.

Đôi mắt của Bảo Bảo vô cùng bình tĩnh, một hơi thở tĩnh lặng toát ra từ một Bảo Bảo nhỏ nhắn, lanh lợi, khí chất và dịu dàng.

"Hy vọng cậu ấy không làm thế." Giọng nói trầm thấp, như tiếng thở dài.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Nghĩ kỹ rồi ư?" Bàn tay đang gác trên vai Bảo Bảo tiện thể nghịch tai cô.

Bảo Bảo gật đầu ừ một tiếng.

"Không suy nghĩ thêm một lúc thật hả? Nói ra thì cậu ấy không phải cũng khá là tốt ư? Đẹp trai này, lịch sự này, tốt bụng này."

Bảo Bảo lắc đầu, dời mắt đi: "Còn quá sớm, chúng ta mới chỉ mới là học cấp ba thôi."

"Chủ nghĩa giáo điều, cậu không biết có nhiều chân ái đều bắt đầu từ thời học sinh sao?"

"Tớ không thích tách rồi hợp, cãi vã rùm beng, cậu biết mà." Bảo Bảo lặng lẽ nhìn xa xăm, giọng nói nhẹ nhàng, "Mới quen biết mấy ngày đã nói chuyện yêu đương, quá bồng bột, thường kết quả của sự bồng bột là mặn nồng dần qua đi, sau đó chia tay trong lúng túng."

"Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy!" Ngón tay nhỏ búng vào trán của Bảo Bảo.

Đầu óc Bảo Bảo lắc lư một hồi, lúc ổn định lại mới cười nhẹ.

"Tớ có xem tiểu thuyết nhiều hay không chẳng lẽ cậu còn không biết? Chúng ta cũng không phải chưa thấy những "ngốc nam oán nữ" kia, lúc yêu thì tình bể bình, lúc hết yêu nói chia tay là chia tay."

Hồ San San không nhịn được cười ra tiếng.

Cô ôm trọn lấy Bảo Bảo, đầu cọ vào trán của cô.

"Cậu đó, lúc vừa mới gặp còn tưởng cậu mỏng manh như thỏ trắng, ai mà ngờ nội tâm cứng rắn như dao thép. Lý trí quá thể đáng, nói dễ nghe thì là suy nghĩ cẩn thận rồi mới làm, nói khó nghe thì là lo trước lo sau."

"Đều cùng một lớp, không muốn làm cho mối quan hệ lâm vào bế tắc, so với việc yêu nhau thắm thiết rồi ngượng ngùng chia tay, chi bằng từ đầu đã cắt đứt sạch sẽ, ít nhất như thế còn có thể làm bạn."

Bảo Bảo liếc xéo cô, cười khúc khích: "Cậu có đi không thì bảo, chú Hồ đã đợi ở cổng trường rồi nhỉ."

"Có cần tớ đợi cậu không? Bảo bối?" Hồ San San gãi cằm của Bảo Bảo, giọng điệu vô cùng lẳng lơ.

"Không cần, cái đồ lưu manh nhà cậu!" Bảo Bảo nghiêng người tránh đi.

Hồ San San nghe thế, giả vờ tức giận, rồi lại quậy phá với Bảo Bảo một hồi.

Sau đó cô mới thả ra: "Thế tớ đi đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!