Dưới cái nắng gay gắt, cả bãi tập cứ như lò lửa.
Bảo Bảo đứng ở hàng thứ hai trong lớp, vị trí thứ ba từ trái sang phải.
Lúc này đây cô chỉ có một nguyện vọng, đó là ngất đi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một giây sau, một tiếng bịch vang lên, âm thanh truyền đến từ phía tai trái.
Nhưng rất đáng tiếc, đó không phải là cô.
"Thưa thầy có người ngất xỉu ạ."
"Đưa đến phòng y tế nhanh đi."
"Thưa thầy em đi cùng bạn ấy ạ."
"Được, cầm theo bình nước theo cùng đi."
Giáo viên lớp bên nhờ giáo viên lớp Bảo Bảo trong lớp giúp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tôi đưa đi phòng y tế, anh để ý tư thế nghiêm của chúng giúp tôi nhé."
"Được, anh đi đi."
Một giọt mồ hôi to bằng hạt đậu trượt trên gò má tròn trịa của Bảo Bảo xuống chiếc cằm trơn nhẵn của cô.
Cô cảm nhận được sự bỏng rát từ phía sau cổ, rõ ràng là cô đã bị cháy nắng rồi.
Xem ra kem chống nắng mẹ mua giúp cô chẳng có tác dụng gì, cô chỉ mới đến huấn luyện quân sự có một ngày thôi đấy.
Giáo viên của lớp Bảo Bảo đi tuần lớp bên cạnh một hồi, sau đó trở về.
Đi vòng quanh đội ngũ xếp thành hình vuông bọn họ, chậm rãi nói:
"Học sinh thời nay suốt ngày ru rú trong nhà, chân không bước ra khỏi của, y như con gái nhà lành thời cổ đại. Mới đứng một chút là xỉu, các đồng chí xem lại tố chất sức khỏe của các đồng chí kém đến mức nào."
Giáo viên vừa nói xong, vài tên nam sinh điếc không sợ súng ở mấy hàng sau bắt đầu cười lên.
Bảo Bảo nghĩ không ra có gì đáng mắc cười ở đây.
Trong hoàn cảnh như vậy, có cho cô xem Shin
-cậu bé bút chì thì cô cũng không thể cười nổi.
"Nói các cô cậu là con gái nhà lành chắc vui lắm đúng không? Lát nữa những người khác nghỉ ngơi, vài đồng chí phía sau cứ tiếp tục đứng."
Giáo viên giáng một đòn nặng nề lên đám nam sinh hàng sau, tiếng cười bỗng nhiên im bặt.
Trong tai Bảo Bảo toàn là tiếng ve sầu phiền não, cộng với tiếng xào xạc của lá cây.
Sự thoải mái và yên bình của tiếng ve sầu và tiếng chim hót thời trung học hoàn toàn không tồn tại.
Hiện thực đã dạy cho cô một bài học, trong phim ảnh và tiểu thuyết đều thứ chó má, lừa dối.
Đồ lừa đảo!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!