Tin tức Đinh Ngật và Lâm Hi Vi chia tay được công bố rộng rãi, hợp tình hợp lý, nhưng cũng vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Ông Lâm tuyên bố Lâm Hi Vi sẽ cùng cậu ấm của Trương thị: Trương Dịch Hằng, tổ chức hôn lễ ba tháng sau. Đây là một cuộc hôn nhân liên minh gia tộc, thậm chí không cần thời gian để bồi dưỡng hay xây dựng tình cảm, chỉ cần hoàn thành nghi thức cho xong chuyện.
Lâm Hi Vi chạm tay vào bộ váy cưới do bố cô đặt may riêng. Thiết kế và chất liệu đều thuộc hàng thượng hạng, lớp voan trắng đính kim cương lấp lánh, đường kim mũi chỉ tinh xảo, giá trị khó mà đo đếm.
Thế nhưng cô chẳng có lấy nửa phần vui mừng của một cô dâu sắp lên xe hoa, chỉ khẽ hỏi bố:
"Bố, con lấy anh ta, bố có thể tha cho Đinh Ngật không?"
Ông Lâm hít một hơi xì gà, rồi đưa ra câu trả lời dứt khoát cho con gái:
"Tất nhiên rồi. Bố đảm bảo cậu ấy sẽ tỏa sáng rực rỡ, còn hơn trước kia gấp bội."
Quả nhiên, ngay sau khi Đinh Ngật xuất viện, các đạo diễn lập tức đưa cành ô liu đến. Rất nhiều vai diễn được đặt trước mặt anh để anh lựa chọn. Người quản lý cũng khôi phục lại sự nhiệt tình như ngày trước, còn nói với anh rằng: "Đại nạn không chết, ắt có hậu phúc."
Đinh Ngật, ngay trong thời khắc được xem là tốt nhất để trở lại, lại chọn rút lui khỏi làng giải trí.
Tất cả mọi người đều cho rằng anh điên rồi. Chỉ có bản thân anh biết, anh không điên. Anh chỉ mệt mỏi, không còn muốn đối diện với thế giới mà bề ngoài thì hợp tình hợp lý, nhưng bên trong lại rối ren đến nghẹt thở.
Anh lặp đi lặp lại xem tin tức cô sắp kết hôn.
Trong bức ảnh, cô đứng cạnh Trương Dịch Hằng, gương mặt vô cảm, xa lạ đến mức anh không dám nhìn lâu.
Rồi anh chợt nhận ra, trên tai cô vẫn là đôi hoa tai ngọc trai anh từng tặng.
Anh bật cười. Nhưng nụ cười còn chưa kịp thành hình, một nỗi đau không tên đã siết chặt lấy hơi thở.
Cuối cùng, anh chỉ có thể ngồi trước cây đàn piano, gảy hát Thiên Thiên Khuyết Ca hết lần này đến lần khác.
Không có khán giả. Căn phòng trống rỗng. Chỉ có một mình anh, lẻ loi hát hết lượt này đến lượt khác. Hát đến khi nước mắt rơi xuống phím đàn, giọng khàn đặc, anh vẫn không dừng lại.
Anh không còn phân biệt ngày hay đêm, cũng chẳng biết mình đang sống vì điều gì. Nhiệt huyết của những năm tháng trước đã cạn kiệt, ánh hào quang của ảnh đế năm nào cũng sớm tắt lịm.
Anh dần sa sút, chìm sâu không lối thoát, như mặt trời ngả về phía tây, chậm rãi lặn xuống, không còn ngày mai.
Thiệp mời đám cưới của Lâm Hi Vi được gửi đến nhà anh. Thiệp màu đỏ tươi, nằm yên trong tay anh, để anh v**t v* thật lâu. Cô đã mời, vậy anh nhất định phải đến. Anh muốn nhìn thấy cô trong váy cưới, dù sau này cô không còn thuộc về anh nữa.
Chỉ một cái nhìn cuối cùng thôi, anh tham lam xin một cái nhìn ấy.
Trước ngày cưới một hôm, Lâm Hi Vi đã đốt chiếc váy cưới có giá trị không hề rẻ kia. Đó là sự phản kháng cuối cùng của cô đối với cuộc hôn nhân chỉ có lợi ích, không có tình yêu. Nhưng rốt cuộc vẫn vô ích. Bố cô chỉ bình tĩnh dặn người, dựa theo số đo của cô, chuẩn bị lại một chiếc khác.
Ngày hôm đó, Đinh Ngật mặc trang phục chỉnh tề, lộng lẫy, dưới vô số ánh nhìn, đến tham dự hôn lễ của cô.
Cô khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đẹp hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng. Khi ánh mắt họ chạm nhau, cả hai đều chậm rãi mỉm cười. Trong khoảnh khắc ấy, mọi muộn phiền dường như đều bị gạt sang một bên. Họ đã từng yêu nhau chân thành và nồng nhiệt đến như vậy. Và cho đến tận bây giờ, trong sâu thẳm trái tim mỗi người, đối phương vẫn là tình yêu duy nhất của đời mình.
Anh là ảnh đế, người được công nhận với diễn xuất không gì sánh kịp. Thế nhưng, đứng trong đám cưới của cô, anh lại không thể diễn nổi một màn buông bỏ, cũng chẳng thể diễn trọn vai kẻ chân thành chúc phúc.
Đôi mắt đỏ hoe, anh nhìn cô bước đi trên tấm thảm đỏ dài, giữa biển hoa tươi và tiếng vỗ tay không dứt, tiến về phía một người khác, đeo nhẫn, trao gửi phần đời còn lại.
Đây không phải là kết cục họ từng mong muốn, nhưng vẫn phải cúi đầu đối diện với hiện thực.
Cô vẫn đẹp như vậy, giống hệt ngày đầu gặp gỡ. Trong màn đêm mỏng manh mờ ảo năm ấy, chỉ một ánh nhìn đầu tiên đã khắc sâu vào tim anh. Nhịp tim chậm lại, anh cảm nhận rõ ràng tình yêu ập đến. Thứ tình yêu mà anh từng nghĩ, đến chết cũng không đổi thay.
Nhưng lúc này đây, giữa sự hân hoan náo nhiệt ngập tràn, dưới lớp vỏ xa hoa của một đám cưới thế kỷ, chỉ còn lại hai trái tim đã nguội lạnh như tro tàn.
Nhìn nhau từ xa. Chỉ cần nhìn thêm một lần nữa thôi, lòng đã lập tức đứt đoạn.
Ngày hôm đó, anh uống đến say mèm, được người ta đưa về nhà. Trong cơn mê sảng, môi anh vẫn lẩm bẩm không ngừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!