Tất cả mọi người đều cho rằng, sau khi ở bên Lâm Hi Vi, Đinh Ngật sẽ một bước lên mây, sự nghiệp thăng hoa không ngừng. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược.
Đinh Ngật không còn phim để đóng nữa. Nói chính xác hơn, là không còn ai dám dùng anh.
Có đạo diễn từng ám chỉ với anh:
"Không phải Đinh Ngật cậu không hợp vai này, tôi cũng rất muốn mời cậu diễn, nhưng mà… cậu đã đắc tội với người ta rồi. Dù cho tôi có mười lá gan, cũng không dám mời cậu."
Đinh Ngật gật đầu. Trước khi rời đi, anh chỉ nói:
"Tôi hiểu rồi, cảm ơn đạo diễn."
Đạo diễn đứng phía sau, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu thở dài. Một ngôi sao mới đang lên, lại dại dột lao vào tình yêu làm gì. Giang sơn anh vất vả gây dựng trong làng giải trí, chỉ trong chớp mắt đã lung lay như tòa nhà sắp đổ.
Đinh Ngật bước ra khỏi cửa, lên xe, hạ cửa sổ xuống, lặng lẽ châm một điếu thuốc. Phố xá người qua kẻ lại trước mắt, khiến anh bất giác nhớ về chính mình của vài năm trước, hai bàn tay trắng, không có gì trong tay.
Phát từng tờ rơi, rửa từng cái đĩa, làm gia sư cho học sinh tiểu học, việc gì anh cũng từng làm qua. Nếu không còn đóng phim nữa, anh còn con đường nào khác? Còn tư cách gì để đứng bên cạnh cô?
Đáp án trong lòng anh không cần nói cũng đã quá rõ. Anh thở ra một vòng khói, lại bị sặc nơi cổ họng. Cùng với cơn ho dữ dội, nước mắt không kìm được mà trào ra.
Bố của Lâm Hi Vi chính là dùng cách này để nói với anh: cắt đứt con đường đóng phim, anh sẽ lập tức bị đẩy trở về vạch xuất phát. Trở thành con người của vài năm trước, hai bàn tay trắng, không có gì trong tay.
Còn Lâm Hi Vi, mãi mãi ở nơi cao vời. Dù cô có muốn bước xuống, cùng anh đứng trong vũng bùn, anh cũng sẽ không đồng ý. Không chỉ vì lòng tự trọng của một người đàn ông, mà còn vì tình yêu. Anh yêu cô tỏa sáng rực rỡ ở trên cao, nên càng sợ bản thân mình bị dồn từng bước đến đường cùng, rồi thua một trận thê thảm.
Ông Lâm dùng thế lực áp đảo để dẫn dắt dư luận, vừa khéo ứng với câu "có tiền mua tiên cũng được". Áp lực dư luận đồng loạt chĩa mũi nhọn về phía Đinh Ngật. Việc anh không còn phim để đóng bị bóp méo thành lười biếng vì bám váy Lâm Hi Vi, thành "cưới vào hào môn", "ngồi mát ăn bát vàng". Đủ loại scandal bịa đặt bị dựng lên, trên mạng là một trận chửi bới không ngớt.
Trong mùi thuốc lá nồng nặc, lần đầu tiên Đinh Ngật cảm thấy bất lực đến thế. Giống như hồi nhỏ bị người ta đuổi đánh, bị gọi là đồ không cha không mẹ. Anh tức giận, nhưng trước sự thật không thể chối cãi ấy, lại chẳng có cách nào phản bác.
Tay anh cầm điếu thuốc run run, không nhớ nổi đây đã là lần thứ bao nhiêu anh bị đạo diễn từ chối. Người quản lý của công ty, giờ mỗi lần nhận điện thoại của anh, giọng điệu cũng dần trở nên thiếu kiên nhẫn, như đang cầm trong tay một củ khoai nóng bỏng, chỉ muốn sớm buông ra.
Anh đã gần một tuần không có lấy một giấc ngủ ngon. Cộng dồn lại, thời gian ngủ trong bảy ngày còn chưa tới bảy tiếng. Phần lớn thời gian, anh chỉ mở mắt trằn trọc cho đến khi trời sáng.
Lâm Hi Vi lúc không bận cũng có đến nghỉ lại, nhưng anh chỉ giả vờ ôm cô ngủ. Anh không hiểu vì sao, dù đã cố tình tắt bình luận Weibo, không xem điện thoại, không đọc tin tức giải trí, vậy mà cả người vẫn căng thẳng triền miên, suốt ngày không yên. Như thể xuyên qua những ngày tháng tối tăm không thấy ánh sáng hiện tại, anh đã sớm nhìn thấy trước kết cục thất bại.
Anh không cam lòng.
Anh chỉ là yêu một người thôi mà.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, khiến anh giật mình, tàn thuốc rơi xuống bỏng cả tay.
Anh bắt máy, là giọng của bố Hi Vi.
"Nghĩ kỹ chưa? Chỉ cần cậu chủ động chia tay Hi Vi, tôi đảm bảo con đường ngôi sao của cậu sẽ bằng phẳng, tiền đồ sáng lạng."
Con đường sao bằng phẳng. Tiền đồ sáng lạng.
Tám chữ ấy khiến Đinh Ngật bật cười. Trong lòng anh dâng lên cảm giác mỉa mai đến châm biếm.
Ông Lâm ở đầu dây bên kia rất kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời, không hề thúc giục. Rồi ông nghe thấy giọng nói bình tĩnh của anh vang lên:
"Tôi sẽ không chia tay cô ấy."
Đó là một đáp án ngoài dự đoán. Ông có chút không thể tin nổi, thậm chí còn gật đầu tán thưởng:
"Tôi xem cậu còn có thể kiên trì được bao lâu. Nhưng tôi nói cho cậu biết, Hi Vi đúng là đứa con xuất sắc nhất của tôi, nhưng Lâm thị không phải không có nó thì không được. Nó còn có hai đứa em trai."
Đây không chỉ là dùng tiền đồ của anh để uy h**p, mà còn là dùng tiền đồ của Lâm Hi Vi để uy h**p anh.
Nói xong, ông liền cúp máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!