Lần gặp thứ hai của hai người, là một tuần sau.
Đinh Ngật đảm nhận ca khúc chủ đề cho một bộ phim điện ảnh. MV của bài hát cần một nữ diễn viên chính. Thế nhưng chọn tới chọn lui, vị nam chính nổi tiếng khó tính này vẫn chưa tìm được gương mặt nào thực sự khiến anh gật đầu.
Trợ lý lần lượt đề xuất tên Trần Hân Hoa, rồi đến mấy tiểu hoa đang có lưu lượng cao hiện nay. Không ngoại lệ, tất cả đều bị Đinh Ngật thẳng thừng từ chối.
Trợ lý ôm đầu, gần như sắp phát điên:
"Trời ơi, ông tổ của tôi ơi! Cái này không được, cái kia không xong, rốt cuộc anh muốn kiểu người thế nào chứ? Chẳng lẽ tôi phải lên trời bắt một vị tiên nữ xuống làm bạn diễn cho anh sao?"
Đinh Ngật vốn dĩ đang chờ đúng câu này. Anh ngẩng đầu lên, khóe môi cong nhẹ:
"Không cần lên trời mời tiên. Tôi biết một người, khí chất trăm phần trăm phù hợp."
Mắt trợ lý lập tức sáng lên:
"Ai?"
Đinh Ngật chuyển giọng, nửa đùa nửa thật:
"Nhưng mà… còn khó mời hơn cả tiên trên trời."
Trợ lý chẳng mấy để tâm đến lời anh, khoát tay nói:
"Chỉ cần trả đủ tiền, tôi không tin lại có người mời không tới."
"Ồ?" Đinh Ngật tựa lưng vào ghế, bật cười nhạt. "Cô ấy thừa nhất… chính là tiền."
"Ai vậy?" Trợ lý càng thêm tò mò. "Trên đời này còn có người không thiếu tiền sao?"
Số điện thoại trên tấm danh thiếp kia đã được anh lưu vào máy từ lâu, nhưng tấm danh thiếp ấy, anh vẫn không nỡ vứt. Nó được anh cẩn thận đặt vào ngăn kín trong ví, như một thứ không nên để lộ ra ngoài.
Đinh Ngật mở miệng, giọng bình thản:
"Lâm Hi Vi, tập đoàn Lâm thị."
Trợ lý suýt nữa thì phun cả ngụm trà sữa trong miệng ra:
"Ông tổ của tôi ơi! Thôi để tôi lên trời mời tiên cho anh vậy. Người ta là đại tiểu thư phú quý ngập trời, sao có thể hạ mình đi đóng MV cho anh chứ?"
Đinh Ngật xoay nhẹ chiếc ghế, ánh mắt thoáng xa ra ngoài cửa sổ.
Trong đầu anh hiện lên ánh trăng đêm ấy, cô mặc sườn xám trắng, vạt áo thêu hoa hải đường.
Con bướm lầm tưởng là hoa thật, dừng chân không muốn rời.
Còn anh thì bị níu lại, không chỉ là ánh mắt, mà là cả trái tim.
Cô dựa trên lưng anh, cằm khẽ đặt lên vai anh. Hơi thở ấm nóng theo nhịp mũi cô phả vào làn da nơi cổ anh, như vô tình lại cố ý, khiến trong lòng anh dấy lên một cơn ngứa ngáy không tên.
Anh mở miệng, giọng trầm xuống:
"Không cần chị mời. Tôi tự mời."
Lâm Hi Vi nhận được điện thoại của anh khi vừa bước lên khỏi bể bơi. Người cô còn ướt, khoác hờ một chiếc khăn tắm trắng, tóc dài rũ xuống vai, đầu ngón chân vẫn chạm nước. Cô ngồi bên thành bể, tay lắc nhẹ ly rượu vang, chất lỏng đỏ sẫm xoay tròn trong ánh đèn.
"A lô?"
Thanh âm trong trẻo, nhẹ như một con thuyền nhỏ lướt trên mặt nước yên ả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!