Trong khi đó, ở căn phòng bên cạnh Calixio...
"Rốt cuộc là họ đang nói chuyện gì vậy?"
Sự lo lắng của Nux đang tăng lên theo từng phút. Tuy nhiên, anh không thể thể hiện sự bất an bằng cách lắc lư chân, gãi đầu hay cắn móng tay. Anh chỉ có thể quỳ gối một cách nghiêm chỉnh và nhìn chằm chằm vào bức tường.
Dù chỉ có một mình, anh không thể từ bỏ tư thế của một hiệp sĩ.
Đã trôi qua một tiếng rưỡi kể từ khi hai phòng bị tách ra. Phòng bên cạnh hoàn toàn im lìm. Có tiếng đối thoại nhưng thì thầm quá nhỏ, rất khó nghe. Dù có áp tai vào tường đến mấy, anh cũng không thể nghe rõ nội dung.
"Nếu họ phá hủy phòng trọ thì nguy to."
Sự lo lắng của Nux, người lần đầu tiên bị tách khỏi Hoàng đế, không những cháy thành than mà còn sắp hóa thành tro.
Phạm vi hành động của Nux luôn được quyết định theo lệnh của Calixio. Với tư cách là phụ tá, anh có nghĩa vụ phò tá hắn, và Hoàng đế cũng có lúc dựa dẫm vào Nux, người từng là tham mưu chiến tranh. Tuy nhiên, những trường hợp đó hiếm hoi hơn cả móng tay.
Thế mà hôm nay, ranh giới của họ lại bị chia cắt. Lại không phải chiến trường! Chỉ vì một lời nói của tên phá gia chi tử, người mà chết lúc nào cũng không có gì là lạ, mà anh bị ném sang phòng bên cạnh.
Vì vậy, Nux, trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nan của một chú ngựa non, chỉ còn biết cầu nguyện rằng "Bệ hạ sẽ biết kiềm chế cơn giận."
"Nhưng bức tường này sao lại cứng chắc thế. Trông thì cứ như sắp sập đến nơi."
Anh đấm nhẹ vào tường nhưng chẳng khác gì một cú mát
-xa. Cuối cùng, anh đứng phắt dậy và bước ra ngoài. Anh không thể ngồi chờ một cách vô vọng trong căn phòng đó.
Nux đóng cửa lại và bước đi yên lặng. Anh đứng trước cửa phòng bên cạnh, giữ một tư thế nghiêm nghị. Sau khi tích tụ khí thế, anh ngẩng cao đầu một cách đứng đắn. Đôi chân đứng vững, tạo khoảng cách vừa phải giữa hai bàn chân, trông thật dũng mãnh. Tư thế kiên cố đó không thua gì lính canh gác. Đó là điều tốt nhất anh có thể làm lúc này.
Thời gian trôi qua chậm chạp đối với Nux, người đã từ bỏ giấc ngủ. Vầng trăng mờ ảo lảng vảng qua ô cửa sổ cuối hành lang. Nux lấy chiếc đồng hồ quả quýt từ túi áo vest ra. Dây đồng dài thả xuống, nắp khắc hoa văn mặt trời được mở ra một cách tinh xảo.
Ngay khi anh xác nhận một giờ đã trôi qua, một tiếng "Rầm" vang lên làm màng nhĩ rung động. Âm thanh đó phát ra chính xác từ trong phòng.
Nux vội vàng mở cửa.
p vào mắt Nux đang run rẩy kinh hoàng là cảnh tượng tên phá gia chi tử đang đè Hoàng đế xuống sàn và chiếm thế thượng phong. Damian Etumos, cái tên vô lễ đó!
"Cái đồ phạm thượng này, ngươi đang làm cái quái gì vậy?!"
Nux kinh hãi, vội vã chạy đến và quăng Damian ra xa. Damian bị ném ra mà không kịp phản ứng, chỉ còn biết chớp chớp mắt.
"Phạm thượng...? Tôi á...?"
Giọng nói ngạc nhiên của anh nghe thật tuyệt vọng. Damian cũng bất ngờ đến mức suýt ngất đi.
Tuy nhiên, thế giới này là một nơi cô độc và khắc nghiệt.
"Bệ hạ, Ngài có sao không?"
Calixio được đỡ dậy bằng cánh tay khỏe mạnh, nhìn chằm chằm xuống Damian. Damian, ngã rạp như cành cây khô, chỉ có thể thở dài thườn thượt trong sự thảm hại.
Nux bận rộn xem xét sự an nguy của Calixio. Không hề có một lời xin lỗi nào. Mặc dù vì hòa bình của Đế quốc, Hoàng đế không được phép bị thương, nhưng Damian không thể giấu nổi sự ấm ức của mình.
"Bệ hạ thật may mắn khi có một phụ tá luôn chạy đến mà không cần biết đầu đuôi câu chuyện như thế này."
Damian cố ý nói móc như thể tặng kèm một món quà. Sự hẹp hòi của anh được gói lại bằng một chiếc ruy băng rụt rè. Đúng lúc Damian đang chống tay dưới sàn để đứng dậy, một bàn tay to lớn bất ngờ xuất hiện trước mặt anh. Đó là một nắm đấm thô ráp, cứng như đá tảng.
"......"
Damian liếc nhìn Calixio, chủ nhân của bàn tay đó. Hắn đang muốn chơi trò ba lá bịp bợm sao. Nghĩ vậy, anh chống tay đứng dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!