Chương 20: (Vô Đề)

"Hoàng đế Bệ hạ có hai mặt: Ban ngày là Quân chủ sắt máu, ban đêm là Bá vương đồng tính! Bộ mặt thật khi ngài vi hành trong bóng tối là gì?"

Thành thật mà nói, phát ngôn này đủ để bị kéo đi vì tội xúc phạm Đế quốc. Xem xét các bài báo lúc bấy giờ, không ít tin đồn xúc phạm Hoàng đế, và những kẻ viết chúng đều bị kết thúc bằng án tử hình.

Thực ra, tôi không định nói ra tiêu đề đó. Điều tôi định hỏi là: "Ngài có thực sự thích đàn ông không?"

Lời nói không qua bộ lọc thốt ra là vì sự khiêu khích. Tôi muốn thấy khuôn mặt kiêu ngạo vô bờ bến và có phần tẻ nhạt của Calixio bị bóp méo.

Tôi phải thừa nhận. Lần này là lỗi của tôi. Rõ ràng là quá nhẹ dạ. Đó là tội phỉ báng mà tôi không thể chối cãi ngay cả khi bị chém đầu ngay lập tức.

Nhưng tôi không thể chết bây giờ...

"Tôi xin lỗi."

Tôi buộc phải cụt đuôi thôi.

"Tôi... có thể chờ bị xử tử không?"

"Rốt cuộc ta nên theo điệu nhạc nào của ngươi đây."

"Tôi xin mạo muội cầu xin Ngài xuống khỏi người tôi..."

Calixio vẫn bất động. Chỉ có đôi mắt cứng nhắc của hắn khẽ nhăn lại. Thật là một điều đáng tiếc.

"Dành cả đêm như thế này cũng không tệ nhỉ."

Miễn là hắn không giết tôi.

Tôi nhún vai và quay đầu đi. Đó là tư thế duy nhất tôi có thể làm trong tình trạng hiện tại. Nửa th*n d*** bị đè nén đến tê cứng đương nhiên là không thể cử động. Cổ tay cũng bị bàn tay như khối sắt siết chặt, không thể nhúc nhích.

Calixio, đúng là một kiếm sĩ, dù không dùng hết sức nhưng áp lực hắn tạo ra thật đáng sợ. Nghĩa là tôi có lý do để liên tục lải nhải chứ.

Viên kẹo lăn xuống, lướt qua vòm miệng tôi. Tôi cắn vỡ viên kẹo vẫn chưa tan hết giữa hai hàm răng. Tiếng "rắc" vang lên cắt ngang sự tĩnh lặng.

"Mỗi người có một cách riêng để trải qua đêm."

"Ngài có biết lời mình nói rất dễ gây hiểu lầm không?"

"À, ta tò mò đấy. Ngươi có thể trèo lên được đến mức nào."

Giọng nói có phần d*m đ*ng chậm rãi tuôn ra.

Tay Calixio nhanh chóng xâm nhập vào bên trong áo chemise của tôi. Cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào da thịt thật đáng kinh ngạc. Tôi không khỏi hoảng hốt.

Đây là lỗi lầm đầu tiên trong đời. Tinh thần tôi mụ mị đi bởi lỗi hệ thống lớn như tiếng sấm. Hoàn toàn nằm ngoài phạm vi dự đoán. Tôi cảm thấy xấu hổ khi cơ thể mình bị l*t tr*n mà không kịp phản kháng.

"Quán trọ cũ nên cách âm không tốt."

Tôi cố gắng ngăn cản một cách lịch thiệp nhất.

"Ngươi lo lắng về điều đó sao?"

"Như tôi đã nói, Ngài không nên để lại bất kỳ cơ hội nào cho những tin đồn không cần thiết. Ngài đã làm mất lòng tin của thần dân rất nhiều rồi."

"Chẳng phải việc đó sẽ được giải quyết nếu ngươi giữ im lặng sao."

Tôi không thể hiểu được mạch suy nghĩ của hắn. Tôi tự hỏi liệu có lý do gì để hắn hành xử ngang ngược như vậy chỉ vì tôi tặng một viên kẹo hay không.

"Có vẻ Ngài đã hiểu sai ý định của tôi khi bảo Ngài giữ tôi lại bên cạnh. Hơn nữa, bây giờ tôi còn không có kẹo để Ngài ăn cho tan chảy nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!