"Chu Từ, điện thoại cậu reo kìa!"
"Tớ đang tắm, cậu sẽ giúp tớ trả lời đi, nói có gì tí nữa tớ gọi lại."
Bây giờ đã là đầu hạ, trong bộ đồ ngủ, phòng tắm làm người ta không thể chịu được sức nóng, tắm rửa vừa xong nước đã bốc hơi đi mất.
"Vừa rồi là ai vậy?"
"Tớ không biết, không nhắn lại gì cả, chỉ biết là một người phụ nữ."
Cô mở ghi âm cuộc gọi, quả thật không nhắn gì cả. Nơi gọi đến là Bắc Kinh.
Tút… tút, vừa đổ chuông hai tiếng đã có người nghe điện thoại.
"Xin chào, xin hỏi là ai đấy ạ?"
"Xin chào, có phải Chu Từ đó không?"
"Vâng, cô tìm con có việc gì ạ?"
"Thật ngại, đã làm phiền con lúc muộn thế này, cô là mẹ Tây Khai, đột nhiên tìm con, hẳn là không dọa sợ con đó chứ?"
Sao có thể không sợ hãi được chứ!
"Vâng con chào cô... cô tìm con có việc gì vậy ạ?"
Trong đầu cô vừa diễn xong vở kịch "Cô cần bao nhiêu để rời khỏi con trai tôi".
"Đột nhiên tìm con như vậy, thực xin lỗi, là thế này, không biết con đã nghe Tây Khai nói chưa, chuyện ba nó muốn nó đi Canada?"
"Không... cậu ấy không cho con biết."
"Ban đầu ba nó định cấp ba sẽ đưa nó ra nước ngoài học kinh doanh, nó không đồng ý, vì vậy cô chú đã cho nó tự mình lựa chọn. Kết quả nó chọn chuyên ngành máy bay. Lần này, viện trưởng và ba nó có gặp nhau, ông ấy nói học viện của bọn họ có hạng mục 1+3, cô chú là cha mẹ cũng chỉ muốn con cái ra nước ngoài để nâng cao học vấn. Mấy hôm trước có nói chuyện với nó, không ngờ nó tranh cãi gay gắt với chú, bây giờ cũng không trả lời điện thoại của cô."
"Vậy cô muốn con khuyên cậu ấy tiếp điện thoại hay khuyên cậu ấy đi nước ngoài?"
Mẹ Tây Khai không ngờ cô lại hỏi trực tiếp như vậy, bà có chút sửng sốt.
"Cô biết hai đứa yêu nhau, cũng không có ý muốn cản trở hai đứa. Nói như vậy con cũng đã hiểu ý cô rồi. Nếu con muốn cùng Tây Khai đi nước ngoài, cô có thể giúp, nếu còn sẵn sàng chờ nó, cô cũng thật lòng cảm ơn con."
Lời của mẹ Tây Khai rất cẩn trọng, khiến Chu Từ không biết nên trả lời thế nào cho phải.
"Vâng, con đã hiểu. Con không định ra nước ngoài. Cảm ơn lòng tốt của cô. Chờ con liên lạc được với cậu ấy sẽ báo cho cô ạ."
Cô đứng ngoài ban công cúp điện thoại, muỗi đốt ở chân, thật là một mùa hè chết tiệt.
"Này, bây giờ cậu có rảnh không?"
Mắt nhìn về khu chợ bên kia đường, có những cậu bé không sợ nóng vẫn đang chơi bóng.
"Làm sao vậy, cậu chờ một chút, tớ ra hành lang."
"Được."
"…"
"Cậu nói đi, sao đột nhiên lại gọi cho tớ?"
"A? Không có chuyện thì không thể gọi cho cậu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!