Chương 40: (Vô Đề)

Sau khi tới bến cảng, bọn ta cùng nhóm người Lâm Sở Hạo xuống xe, nhìn khung cảnh những

thùng hàng chồng chất có thể nói là bình thường đến mức quỷ dị, bọn họ

chưa quên bây giờ là mạt thế đâu?!! Không có tang thi bọn họ mới cảm

thấy kì quái đó... Sau khi Tố Tố về bên ta thì Tống Tư Vũ

cùng Tô Gia Hân được tống qua bên xe Lâm Sở Hạo, nên việc thu xe vào

không gian do Tiêu Đổng Y phụ trách rồi... Biết chuyến đi

này thập tử nhất sinh nên bọn người Lâm Sở Hạo cũng không tranh đấu nữa, cùng nhau lấy ra vũ khí của mình vừa đi vừa quan sát xung quanh... Ta đi 1 cách thong dong vừa đi vừa nhàm chán cầm tóc xoắn lại nào có bộ dáng lo lắng, vì sao ư? anh và 2 người Diễm Dật cùng Tố Tố bảo vệ vào tránh giữa thì quả thật cảm thấy dở khóc dở cười, nhưng vẫn thành thật cho bọn họ bảo vệ, huầy, người có lòng mình không nên từ chối nha,

huống chi là ta hứa sẽ cho bọn họ bảo vệ mình chứ?... Cả

nhóm Lâm Sở Hạo cùng bọn ta đi gần đến tâm của bến cảng nhìn thấy những

thùng vật tư chồng chất lên nhau ở trên thuyền thì tính tiến lại nhưng

chưa kịp nhấc chân, bọn tang thi từ không trung xuất hiện bao vây bọn

họ... Tuy chỉ là tang thi cấp thấp nhưng với số lượng lớn

như thế thì lại khác nha, bọn họ cũng không có trâu bò đến nổi đãnh

quài không mệt đâu. Trong lòng nhóm người Lâm Sở Hạo tuy nghĩ vậy nhưng cũng không chậm tiến lên chém giết bọn tang thi, lũ tang thi bị bọn họ chém chết lại có thêm 1 lũ khác thế vào quả thật hành xác bọn họ mà... Còn bên ta thì bình thường hơn nhiều, 2 người Diễm Dật đi đến đâu là đầu

và thân tang thi lìa nhau đến đó, anh thì rất bận dành quyền điều khiển tang thi rồi lại điều khiển cho bọn nó nhào vào dưới trường tiên của Tố Tố vì đây là ý của ta, Tố Tố sao khi có trường tiên thì hăng say chém

giết, 1 roi lấy được 2 cái đầu của 2 con tang thi, cô cũng thắc mắc

trong lòng vì sao bọn tang thi cứ nhào vào cho mình giết, xoay qua thì

thấy ta ra hiệu cho anh thì bèn hiểu, nên cô càng xem chém giết tang

thi là 1 trò chơi mà chơi đến bất diện hồ điệp... Bọn tang

thi cấp thấp này tuy số lượng nhiều thật nhưng lại không có chất lượng

nên rất nhanh đã tiêu diệt sạch hết, à tất nhiên là nói bên bọn ta.

Còn nhóm người Lâm Sở Hạo thì chật vật chém giết, dù sao bọn họ không

có được trâu bò như bên này đâu... Mị Diễm đưa cho anh và Vô Dật cùng Tố Tố mỗi người 1 chai nước được pha nước linh tuyền mà ta đã

chuẩn bị trước giao cho nàng, nàng cũng tự lấy một chai mà uống, cả

bọn vừa uống vừa quan sát bên kia đánh nhau với bọn tang thi, đều có

chung ý nghĩ nếu ta nói giúp thì bọn họ sẽ giúp nhưng đợi nãy giờ không

nói gì thì để cho bọn người kia tự sinh tự diệt vậy... Ta

nhìn bộ dáng không liên quan của 4 người mà buồn cười nhưng cũng không

nói gì, thật ra ta đã dùng tinh thần lực không gian bao bọc 4 người bọn họ lại hết rồi nên tang thi đều tập trung vào bọn người kia thôi, thật ra là ta chỉ muốn ngược nam chủ cùng nữ chủ một chút thôi, càng nhìn 2 người đó thê thảm ta càng thấy hả hê nha, thấy bọn Lâm Sở Hạo sắp

chống cự không được nữa thì ta nhìn qua Tố Tố nhàn nhạt lên tiếng: " Tố Tố, cô đi giúp mấy người bọn họ đi "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!