Chương 39: (Vô Đề)

Sau khi ăn uống xong

thì cả bọn thu dọn lên đường, vì biết đây là chuyến đi nguy hiểm nên

bọn họ đều trầm mặc không nói trong xe không khí quỷ dị vô cùng. Tất

nhiên là trừ xe của ta ra... Trong xe của ta có thêm Tố Tố, dù sao cô đã là người của ta rồi sao ta có thể tống cô vào mấy chiếc xe phía sau cho được... Tố Tố sau khi quan sát đủ chiếc xe

của tabây giờ trong lòng hồi hợp nắm chặt cây trường tiên trong tay,

tâm trạng nôn nóng như đang muốn lôi lũ tang thi ra đại chiến quài trận

vậy... Ta nhìn cô như thế thì buồn cười nhưng cũng không

nói gì mất công khi ta nói đả kích cô tụt hứng thì không tốt, ta xoay

qua nhìn Mị Diễm và Vô Dật nói: " Mị Diễm theo ta vào không gian "

. Mị Diễm xoay xuống nhìn Tố Tố một cái lại do dự nhìn ta... Ta sao không hiểu ý nàng, ta biết nàng là lo cho ta nên không nỡ trách nàng không tin tưởng ta mà chỉ trấn an: " Yên tâm, Tố Tố là người

mình "

. Mị Diễm nghe thế yên tâm hơn, đi xuống chỗ ta, ta chui ra khỏi lòng anh hôn lên môi anh 1 cái: " Em đi nha, hồi có quà

cho anh ". Nói xong cùng Mị Diễm vào không gian... Vô Dật và Mị Diễm đã quen với sự tùy hứng của ta rồi còn Tố Tố thấy ta chủ động

hôn môi anh thì đỏ mặt quay đi chỗ khác. Thầm than tiểu thư quả thật

quá tùy hứng rồi muốn hôn là hôn... Anh khuôn mặt than nhìn

ta đi vào không gian trong mắt lóa lên tia bất đấc dĩ nhưng nhiều hơn là vui mừng, thử hỏi người mình yêu chịu thân mật với mình ai mà không

thích chứ, anh cũng không ngoại lệ đâu. Còn nữa, bà xã của anh nói có quà cho anh quả thật đáng mong chờ nha.

~~~~~~~~~~~~~ Dãy phân cách trong không gian a ~~~~~~~~~~~~~

." Buông người ta ra "

. Giọng Dạ Tuyết đầy không vui, con người này thật quá đáng đã vào lãnh địa

của nó mà còn không biết điều niết má nó nữa chứ, nếu không phải vì chủ nhân dùng ánh mắt đe dọa nó là nó đã 1 phát cắn người trước mặt này rồi

. ( Mây: À, ta tìm trên wap nên biết loài rắn hình như là không phân

biệt được đẹp xấu thì phải á)

. Thật ra Mị Diễm khi tiến vào

không gian của ta thấy Dạ Tuyết thật dễ thương nên không nhịn được chạy

lại niết mặt nó thôi, Mị Diễm biễu môi, buông nó ra. Thầm nghĩ khi ổn định rồi có nên cùng Dật sinh 1 bảo bảo không nhỉ?... Ta

nhìn nàng bộ dạng tư xuân thì ho khan 2 cái không biết có phải ta sau

khi được truyền thừa không mà ta chỉ cần nhìn vào mắt nàng là biết nàng

nghĩ gì: " Mị Diễm, ta nói này muốn gì thì nói với Vô Dật thì nói,

đừng có bộ dáng tư xuân như thế "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!