Ta đang chăm chú đọc
truyện thì bỗng rơi vào vòng tay ấm áp quen thuộc , trái táo bị ta cắn
dỡ đang bị người nào đó ăn một cách ngon lành , ta cũng chả thèm để ý mà tiếp tục đọc truyện của mình ... Còn những người kia thấy một màn
như vậy thì ghen tị , hâm mộ , .... Nhất là Lâm Sở Hạo nhìn anh đầy địch ý xen lẫn một tia sát ý cùng điên cuồng muốn cướp đoạt , trong lòng gã
ta nghĩ chỉ có Lâm Sở Hạo hắn mới xứng đáng với người mạnh mẽ như Băng
Như , Lâm Sở Hạo hắn nhất định phải cướp Băng Như từ tay Trần Ngạo Thiên bằng mọi giá ... Anh cắn quả táo vừa giúp ta điều chỉnh tư
thế sao cho thoải mái rồi nhìn ta đang chăm chú đọc một quyển sách toàn
chữ ( Mây : Tiểu thuyết mà lị ) , giọng cưng chiều nói : " Tiểu Như ,
hôm nay em mệt rồi , đừng đọc sách nữa chúng ta ăn uống rồi nghỉ ngơi
thôi "
Ta nghe thế cũng đồng ý ' ùm ' một tiếng , sau đó
quăng quyển truyện đang đọc dỡ qua cho Mị Diễm cất vào không gian , rồi
nhìn nàng nói : " Đem 4 cái bánh bao ra đây , thêm 4 chai nước 'suối'
nha " ta đặc biệt nhắn mạnh chữ suối và hiển nhiên không muốn cho người
khác ăn cùng ... Mị Diễm sau khi cất sách vào không gian xong
nghe ta phân phó thì cũng không nói nhiều mà làm theo lời ta lấy ra một
cái đĩa đủ 4 cái bánh bao nóng hổi do nàng làm trước đó và 4 chai nước ' suối ' chia cho ta , anh và hắn mỗi người 1 cái bánh bao và 1 chai nước , sau đó tự động lấy phần của mình rồi dẹp đĩa vào không gian .
Bọn người Tống Tư Vũ đang ăn bánh mì bịch khi thấy bánh bao nóng hổi thì 2
mắt sáng lên , vô thức nuốt một ngụm nước bọt đầy thèm thuồng , quả thật sau khi tận thế đến bọn họ chưa từng được ăn bánh bao nóng hổi như thế . Ánh mắt đầy cầu xin nhìn 2 người Dật , Diễm ... Vô Dật và Mị
Diễm thấy ánh mắt cầu xin nhìn mình chỉ im lặng mà ăn không thèm để ý ,
cả 2 đều biết rõ tính của ta trừ khi ta nhận định không thôi đừng hòng
chiếm lợi ích từ ta , nên 2 người tuyệtkhông lên tiếng dù biết lên tiếng ta sẽ nể mặt cả 2 mà cho bọn họ ... Còn về phần anh thì càng
không cần phải nói , cả bọn ai mà không biết anh là thê nô chứ , nên bọn họ thông minh không cầu anh . Mà Anh thì vẫn trưng bộ ra bộ mặt băng
sơn ngàn năm không đổi ... À phải nói là chỉ đổi vì 1 người là ta mà ăn
bánh bao ... Ta nhìn một màn người xin ta làm ngơ mà buồn cười nhưng không nói gì , ta không phải thánh mẫu mà bố thí cho người đâu ,
trước khi xuyên ta luôn phải nhìn mặt người ta mà sống điều đã hiểu qua
hết tình người ấm lạnh rồi cộng thêm trong nguyên tác chủ nhân thân thể
này vì còn lòng thiện tâm mà cứu giúp bọn họ nhưng cuối cùng bị bọn họ
ngược thê thảm nên khi thấy bọn họ như vậy ta mới có thể thản nhiên bình tĩnh ... Tô Gia Hân thấy không ai để ý đến ánh mắt cầu xin thì hơi tức giận nhưng vẫn cắn răng tiến đến trước mặt ta bày ra bộ điềm
đạm đáng yêu mà mở miệng cầu xin : " Băng Như đồng học , hiện giờ đang
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!