Hoắc Anh Tuấn: " "Được rồi , tôi muốn biết khi mèo mang thai sẽ có những triệu chứng gì , nên dưỡng thai như thế nào? " "
Sau đó , viện trưởng Lưu cùng anh nói chuyện hơn mười phút , thậm chí còn đưa cho anh một quyển sách chăm sóc mèo khi mang thai , sau đó dặn dò: " "Trong thời gian mèo mang thai nhất định phải chú ý dinh dưỡng , thể chất của mèo nhà anh khá yếu , rất dễ sinh non , tốt nhất nên mời người về để chăm sóc. " "
Hoắc Anh Tuấn: " "… " "
Anh không biết là đang nuôi mèo hay đang nuôi tổ tông nữa.
Không hiểu tại sao anh lại nghĩ đến tài nấu ăn của Khương Tuyết Nhu , quả thực rất ngon , nhưng lần này dường như mắng quá hung dữ rồi thì phải.
Thôi đợi sau khi trở về , cùng lắm thì tạm thời không nhắc đến việc để cô rời đi nữa.
Về đến Châu Khê , anh mở cửa , bật đèn. Bỗng nhiên cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.
Cửa phòng dành cho khách mở , bên trong trống không , đến cả một bộ quần áo của con gái cũng không có.
Khương Tuyết Nhu đã rời đi.
Anh nhíu chặt mày lại.
Bunny ở trong lòng anh ủ rũ " " meo " " một tiếng , sau khi nhìn quanh tứ phía , mất mát rũ đầu xuống.
Anh buồn bực. Đi rồi cũng tốt , vốn dĩ không nên có quá nhiều đắn đo.
Cùng lắm thì lúc ly hôn cho tiền bồi thường nhiều thêm là được.
Mười giờ sáng.
Khương Tuyết Nhu mơ màng từ ghế sô pha tỉnh dậy.
Tối qua lúc vào phòng , cô phát hiện trên giường có rất nhiều tóc , những chiếc khăn trải giường kia vừa nhìn liền biết chưa giặt qua bao giờ , cô lại bị mắc bệnh sạch sẽ , đành phải ngủ trên sô pha một đêm.
Vừa chuẩn bị đi vệ sinh cá nhân thì Lâm Minh Kiều gọi điện đến.
" "Người bạn yêu quý , không phải cậu với chồng cậu ở cùng nhau sao? Sao nửa đêm lại đi thuê phòng ở khách sạn bình dân vậy? " "
" "Làm sao cậu biết? " "
"Bị đăng lên trên nhóm lớp học cấp ba rồi kìa. " "
Lâm Minh Kiều tức giận nói: "Cái đồ đê tiện Tần Gia Như kia còn lôi gốc gác cậu ra nữa chứ. Nói chị cậu trở về , cậu bị nhà họ Khương đuổi ra khỏi nhà rồi. Trước đây có bao nhiêu người hâm mộ thân phận cô chủ của cậu , hiện tại lại có bấy nhiêu người muốn xem náo nhiệt chê cười cậu. " "
Khương Tuyết Nhu "Ừm" một tiếng.
Tần Gia Như cũng là con cháu của một gia đình có tiếng ở thành phố Thanh Đồng , hai người trước kia là bạn cùng lớp.
Tuy nhiên Tần Gia Như đố kỵ cô xinh đẹp , thành tích học tập tốt , cho nên luôn bất hòa với nhau , hiện tại bỏ đá xuống giếng cũng là việc bình thường.
" "Cậu không tức giận sao? " "
Lâm Minh Kiều tức giận nói: " "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Không phải cậu trước nay chưa bao giờ đến khách sạn dưới 5 sao sao? " "
" "Xưa đâu bằng nay , thẻ bị bố tớ khóa rồi , bây giờ cũng không còn bao nhiêu tiền , tối qua lại còn bị Hoắc Anh Tuấn đuổi ra ngoài nữa. " "
" "Tại sao cậu không gọi cho tớ? " "
" "Qúa muộn , không muốn làm phiền cậu nghỉ ngơi. " "
" "Khương Tuyết Nhu , cậu thật sự là đồ ngốc , nói cho tớ địa chỉ. " "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!