Chương 3: (Vô Đề)

"A , sao anh lại kéo khăn tắm?"

Lần đầu tiên Khương Tuyết Nhu gặp phải chuyện này , cảm thấy tam quan đều chấn động , cô muốn vươn tay che mắt , nhưng lại phát hiện trên tay còn có thêm một chiếc khăn tắm màu trắng.

Chẳng lẽ vừa rồi cô hoảng sợ thất thố mà kéo khăn tắm của anh sao?

"Cô nói tôi kéo khăn tắm làm sao được?"

Giọng nói âm lạnh của người đàn ông như bị băng lạnh kẹp chặt: "Khương Tuyết Nhu , tôi chưa từng thấy một người phụ nữ trơ trẽn như cô."

Khương Tuyết Nhu khóc không ra nước mắt: "Tôi không phải cố ý , là tôi sơ ý mắc vào thảm."

"Ngày nào tôi cũng đi trên cái thảm này mà chưa vấp bao giờ. Lời bào chữa của cô thật nực cười." Người đàn ông hoàn toàn không tin cô.

Khương Tuyết Nhu chớp chớp mắt , mặt đầy vô tội nói: "Có thể là vừa rồi sau khi tỏ lòng kính trọng với thân thể hoàn mỹ như thần của anh , đầu óc tôi có chút rối bời , không tập trung được."

Hoắc Anh Tuấn tức giận đến phát cười , phụ nữ nhìn thấy nhiều rồi , nhưng loại không biết xấu hổ này gần như đã tuyệt chủng.

"Vậy bây giờ cô trách tôi sao?"

"Không , không , trách tôi , tôi còn nhỏ chưa từng nhìn thấy thế giới."

"Muốn nhìn tới khi nào? Cút đi." Hoắc Anh Tuấn không nghe được nữa , thái dương giật giật , sợ rằng không nhịn được mà nhấc chân đá bay cô.

"Được , tôi tránh ra , tránh ra ngay."

Khương Tuyết Nhu luống cuống tay chân đứng dậy và chạy ra ngoài.

"Đứng lại."

Một tiếng hét khó chịu từ phía sau truyền đến , có chút nghiến răng nghiến lợi: "Trả khăn tắm cho tôi."

Khương Tuyết Nhu cúi đầu nhìn khăn tắm đang nắm chặt trong tay , lần đầu tiên có cảm giác muốn dùng đậu hũ đập chết mình.

"Đây."

Cô nhắm mắt , lần nữa lên tinh thần nhét chiếc khăn vào tay anh.

Hoắc Anh Tuấn chú ý tới ánh mắt của cô: "…"

Người phụ nữ này rốt cuộc là không xấu hổ hay xấu hổ.

Khương Tuyết Nhu đóng sầm cửa lại , mở cửa rồi vỗ ngực thở hổn hển.

Khi cô vừa xuất hiện , dường như nhìn thấy chóp tai của người đàn ông đỏ bừng , không phải là xấu hổ chứ.

Đừng nói chứ , cũng rất dễ thương.

Nhưng sau khi trải qua chuyện này , cô không dám ở trong phòng khách nữa , nhanh chóng trở về phòng.

Đầu cô có chút không tỉnh táo được.

Không biết đã ngồi ngây ngô bao lâu , bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Cô lập tức bật dậy như một con chim sợ nỏ , hai giây sau , cô yếu ớt nói: "Có chuyện gì thì mai nói , tôi ngủ rồi."

"Ngủ rồi mà đèn còn chưa tắt?"

Giọng nói lạnh lùng của Hoắc Anh Tuấn truyền vào: "Đừng bắt tôi dùng chìa khóa mở cửa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!