Rốt cuộc họ vẫn không có cơ hội đối đầu với Tiết Giáp.
Việc bỏ lỡ lượt bốc thăm thứ hai để chọn đối thủ trực tiếp khiến nhóm của Tiết Giáp PK thua các đội phía sau, sự việc này khiến rất nhiều người thấy bất ngờ. Thậm chí có một tờ báo nào đó đã đăng tin, nhưng nhanh chóng bị gỡ xuống, rồi biến mất không tung tích như chưa từng tồn tại.
Còn Tiết Giáp thì không bao giờ xuất hiện trong mắt công chúng nữa.
Trong khách sạn, Trần Bì đã xem lại video vòng thi xảy ra lỗi lầm trầm trọng đó lần thứ ba, nguyên nhân là vì ca sĩ hát chính không xuất hiện đúng giờ, trực tiếp bị yêu cầu rời khỏi cuộc thi. Lúc đó Lương Tự đang dựa vào tường hút thuốc, đôi ngươi đen láy ẩn chứa rất nhiều nghi vấn.
"Công bằng mà nói thì giỏi thật." Lý Vị phát biểu ý kiến, "Có thể vào đến chung kết."
"Thấy người khác gặp họa không biết nên thương xót hay hả hê nữa đây." Trần Bì nói, "Mà nói chung thì vui chết đi được." Nói rồi ngước mắt nhìn Chu Hiển một mực im lặng, "Bộ tao có tâm lý thích chịu ngược hả mày?"
Chu Hiển bật cười, Lý Vị đá Trần Bì một cái.
Có lẽ nhờ chuyện này âm thầm "lên men" mà đã dập tắt được chuyện của Chu Hiển, rất kỳ lạ là mấy hôm đó không tìm thấy bất kỳ dấu vết liên quan nào trên mạng nữa. Trong các ban nhạc underground lọt vào top 10, ngoài nhóm họ đấm đá lung tung mà vào được, các ban nhạc khác đều là dân chuyên nghiệp, chỉ hét đại một tiếng thôi cũng thấy rõ thực lực.
Trần Bì lại bắt đầu lo lắng: "Có khi nào là bẫy không tụi bây?"
"Bẫy cái đầu mày." Lý Vị nói, "Có gặp thế này bao giờ chưa?"
Họ nghi ngờ như thế là có lý do, mấu chốt là việc rút lui của Tiết Giáp quá đột ngột không lường trước được, làm mọi người có quá nhiều lý do để đoán đông đoán tây. Trong phòng, Trần Bì và Lý Vị câu qua câu lại, Lương Tự hút hết điếu thuốc rồi về phòng mình.
Lúc đó Dư Thanh đang xem phim truyền hình.
Anh đẩy nhẹ cửa bước vào, cô nàng này cũng chẳng phát hiện ra, đôi mắt dán chặt vào nhân vật võ hiệp trên màn hình, xem cực kỳ chăm chú. Lương Tự không làm phiền cô, ngồi bên cạnh xem cùng, đại khái là nhân vật đứng đầu giang hồ chạy đến núi Nga Mi giành làm minh chủ võ lâm.
Từng người từng người ký vào khế ước sinh tử, đánh thua nghĩa là chết.
Có một chàng trai trẻ hăm hở và nhiệt huyết, thề thốt phải làm người đứng đầu thiên hạ, đi cùng chàng là một cô nàng thanh mai trúc mã dịu dàng, lương thiện và chung thuỷ. Võ công và tâm tính của chàng đã tẩu hỏa nhập ma, đánh đến trận chiến cuối cùng không chút trở ngại, nào ngờ đối thủ che mặt lại là cô gái dù chàng không mảy may quan tâm đi nữa cũng sẽ không rời bỏ chàng.
Khi đó cô gái đã thở thoi thóp, chàng quỳ xuống mặt đất đẫm máu hỏi tại sao.
"Chúng ta không làm đại hiệp nữa." Cô gái nhìn chàng, hàng nước mắt nóng hổi lăn dài, "Chỉ làm người bình thường nhất."
Xem đến đây, nước mắt Dư Thanh chảy xuống, mũi chua xót hốc mắt ướt đẫm, vừa nghiêng đầu thì thấy Lương Tự đến gần mình. Anh giơ tay lau nước mắt cho cô, nhẹ nhàng và chậm rãi.
"Xem phim thôi đấy." Anh nói, "Khóc gì chứ."
Dư Thanh nhìn chàng trai trước mặt cực kỳ giống với người đã mất đi tình yêu trong bộ phim đó, cô mong anh đạt được thành tựu, nhưng cũng sợ anh đánh mất bản thân. Kể từ ngày đầu tiên đến Thượng Hải cho đến bây giờ, anh đã dốc hết mọi tâm huyết cho cuộc thi này, hết thảy mọi thứ anh đã trải qua và chịu đựng còn nhiều hơn những gì người khác đã nhìn thấy.
Lau hết nước mắt, Dư Thanh chui vào chăn nói muốn ngủ.
Đêm tối đưa từng vì sao sáng đến từng ngôi nhà, hoa bên ngoài ban công nở thêm hai đóa, gió thổi lá cây kêu xào xạc. Dư Thanh nằm nghiêng nhắm mắt lại, một lúc lâu sau cửa phòng mở ra rồi đóng lại.
Nhiệt độ trên người anh vẫn lạnh buốt, Dư Thanh ngẩn người một lúc, sau đó xoay người vùi mặt vào lòng anh. Tiếng sáo trong TV nghe buồn tê tái, âm thanh trống rỗng, chỉ có cô đơn và hiu quạnh.
"Đừng nghĩ nhiều quá." Anh dỗ dành, "Ngủ đi."
Giữa tháng 4 năm đó, vòng ba của cuộc thi ban nhạc underground toàn quốc do một công ty ở Thượng Hải tổ chức chính thức bắt đầu, tỉ lệ nhắc tên và ủng hộ của ban nhạc Hằng Tinh Nhỏ tăng lên vùn vụt. Ba người họ thay phiên nhau chơi đa dạng các loại nhạc cụ, thêm yếu tố post rock vào khiến giai điệu thêm sống động, thuận buồm xuôi gió tiến thẳng vào top 4 cả nước.
Rồi từ trận chiến này đến trận chiến khác, tiến vào top 3.
Số người đến ủng hộ tăng lên theo cấp số nhân, nhìn đâu cũng thấy cổ động viên cầm băng rôn hò hét cổ vũ cho họ. Hai ngày trước vòng chung kết cả nước, họ nghỉ ngơi ngay trên sân luyện tập, khi đó đã gần đến tháng năm.
Bây giờ họ muốn làm một bài thuần post rock.
Lương Tự nhíu mày nhăn trán vì phần nhạc đệm, cả nhóm suy nghĩ suốt mấy đêm liền vẫn không nghĩ ra. Thậm chí Trần Bì không còn hứng nói hài độc thoại, Chu Hiển và Lý Vị vẫn tìm kiếm trên mạng.
"Tao ra ngoài chút." Lương Tự nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!