Chương 23: (Vô Đề)

Gió ở Dương Thành thổi từ nam sang bắc, vẫn chưa hề yên tĩnh lấy một giây.

Tối 30 Tết năm đó, một gia đình giàu có ở thôn Tiểu Lương đốt pháo suốt đêm, Lục Nhã và Dư Tằng lần lượt gọi điện hỏi thăm hai ông bà. Có lẽ là vì năm mới, Dư Thanh cũng nói vài câu với bố mẹ.

Chỉ là khi Lục Nhã nhắc tới vẽ, cô bắt đầu chọn làm lơ.

Cách này là do bà ngoại dạy cô. Bà ngoại hiểu rõ tính tình của Lục Nhã, Dư Thanh cũng có vài điểm giống mẹ. Mỗi khi cô không muốn để ý, bà ngoại luôn dặn cô: "Nó nói gì thì con cứ dạ là được."

Buổi tối ở trấn nhỏ không quá tấp nập.

Trời vừa tối, Lương Tự ra khỏi nhà, mang một thùng sữa và một chai rượu sang đây biếu ông bà ngoại. Cậu và ông ngoại vừa ăn đồ nhắm vừa xem gala ca nhạc, vừa nói những chuyện lớn lao của đất nước.

Dư Thanh và Lương Vũ chạy đi xem pháo hoa.

Nhà nào trong trấn cũng dán câu đối năm mới và Tần Quỳnh Kính Đức[1], trước cửa đầy những mảnh ni lông sau khi pháo nổ. Trên đường nhìn đâu cũng thấy có lớn có nhỏ trò chuyện rôm rả, có cậu nhóc vừa đi vừa ngâm nga "Vạn Lý Trường Thành mãi không đổ".

Sau đó Lương Tự tìm thấy hai chị em.

"Này có gì đẹp lắm đâu." Cậu nói.

Dư Thanh ngẩng đầu nhìn bầu trời, sặc sỡ muôn màu muôn vẻ như có muôn hoa bung nở. Cách đó vài bước, có mấy đứa trẻ nghịch ngợm, đứa này ném pháo vào chân đứa kia.

Cô nghĩ ra gì đó, chìa tay về phía cậu.

"Em bao lớn rồi?" Cậu hiểu ý ngay.

Lương Vũ cũng rướn cổ sang đây, hai cây chập lại cũng nên hòn núi cao. Hai cô gái chìa ra bốn bàn tay, đôi mắt mở to như chuông đồng. Dư Thanh ngẩng đầu phồng má, hỏi cậu có cho hay không cho đây.

"Cho." Lương Tự bật cười, "Anh cho là được chứ gì."

Cậu lấy hai chiếc bao lì xì từ trong túi áo, cho cô và Lương Vũ mỗi người một bao, người sau ngạc nhiên lắm vì không ngờ năm nay anh mình lại tốt bụng thế này, mở ra thấy một tờ màu đỏ[2] thì hết sức vui mừng.

Cậu mất tự nhiên ho khan vài tiếng.

Dư Thanh bán tín bán nghi liếc mắt nhìn, sau đó ngẩng đầu nhìn gương mặt cậu đang giả vờ giả vịt xem pháo hoa. Bên dưới, Lương Tự đã nắm tay cô, nhiệt độ cơ thể đó như trời 27 28 độ C có ngọn gió mát ùa đến.

Lúc đưa cô về nhà thì trời đã khuya.

Châu Đào và Chu Quân của đài Trung ương phối hợp ăn ý với nhau, đêm nay lại là một đêm khó quên. Lúc đó Thẩm Tú đang đan áo len, điện thoại bàn đổ chuông. Thẩm Tú bỏ áo len xuống đi nghe điện thoại, đã mấy phút trôi qua mà bên kia vẫn không có ai lên tiếng.

"Nói chuyện đi chứ." Đột nhiên Thẩm Tú có chút không khống chế được cảm xúc.

Lương Tự đang bưng một đĩa hạt dưa đứng ở cửa, mẹ ở trong nhà vừa khóc nấc vừa mắng mỏ. Cậu đứng tại chỗ trong chốc lát, nghe thấy mẹ liên tục nói "Alo alo alo". Tiếng pháo hoa vẫn còn vang vọng trong đêm đen, Lương Tự đặt cái dĩa bên bệ cửa sổ, bỏ tay vào túi quần, ra khỏi nhà.

Cậu ngồi xổm ngoài cửa nhà, hút bốn năm điếu.

Trong trí nhớ của cậu, Lương Binh bỏ đi lúc cậu mới mười tuổi, tất cả những tấm ảnh liên quan đến ông trong căn nhà này đã bị Thẩm Tú cất hết. Cậu chỉ nhớ hôm Thẩm Tú dắt cậu đến nhà tù ở Dương Thành thăm bố, người đàn ông đó như già đi hai chục tuổi.

Bốn năm sau ra tù, không bao giờ quay về nữa.

Trong đêm đen, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt đang lấp ló đằng xa, đốm lửa ở đầu ngón tay cực kỳ chói mắt. Hút xong điếu thuốc cuối cùng, Lương Tự dụi đầu thuốc xuống đất, sau đó đứng lên đi về hướng nhà Lý Vị.

Đến mùng 4 Tết, tuyết đã tan hết.

Hôm đó thời tiết trong xanh, Lương Tự phải chở ông nội về Bãi Xanh. Từ khi bà nội qua đời, năm nào Thẩm Tú cũng sẽ bảo cậu đón ông nội lên trấn ăn tết vài hôm. Ông cụ đã quen yên tĩnh, chỉ mong ngóng được về quê ngồi tán dóc với mấy ông bạn già.

Lúc về đến thôn, nắng chiều ấm áp.

Lương Tự ngồi ngoài cửa nhà hồi lâu, lúc chuẩn bị về, Hứa Kính bước vào nhà. Cô xách túi lớn túi nhỏ trông như định đi xa, hỏi ra mới biết Hứa Kính muốn nhờ cậu chở mình tới Dương Thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!