Tôi cho rằng những ngày vui sướng như thế sẽ mãi không có kết thúc.
Đến một ngày, chuông cửa vang lên, tôi như con nai rừng nhảy vội ra mở cửa. Thật hối hận vì cửa sao không có mắt mèo để nhìn ra trước khi mở cửa. Tôi mở cửa, người tê cứng.
Ba đứng nghiêm mặt, mẹ thì mắt hoe đỏ đứng bên cạnh.
"Ba…" tôi nhìn nhìn sắc mặt âm trầm của ba, chột dạ mà dời tầm mắt sang chỗ mẹ: "Mẹ…"
"Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con như mày!" Ba hét lớn một tiếng, khiến trong phòng như chấn động một chút.
Thật là kì quái, rõ ràng thì chính là ông ấy đến đây tim tôi cơ mà. Tôi ấm ức mà nói thầm trong lòng.
"Ai tới vậy?" Trương Bành lúc này với tâm trạng thật tốt đi ra hỏi.
Thật bất hạnh, anh ấy hoàn toàn hình thành thói quen, từ phía sau ôm lấy thắt lưng tôi, hôn nhẹ lên khuôn mặt, rồi tựa lên vai tôi.
Lúc đó không có gương trước mặt, tôi thật không biết sắc mặt mình tái nhợt như không còn chút máu hay là hồng như quả cà chua. Thế nhưng ——— sắc mặt ba mẹ thì tôi nhìn thấy rất rõ ràng.
Con mắt ba so với mắt trâu còn to hơn, tôi thực sự sợ ông ấy lên cơn đau tim.
Không khí trong chốc lát trầm xuống chỉ có thể nghe thấy những tiếng thở dốc.
Trương Bành rất thông minh, lập tức hiểu chuyện gì đang diễn ra. Anh buông thắt lưng tôi ra, thu hồi lại vẻ mặt tươi cười ấm áp. Đi tới bên cạnh tôi rồi cúi đầu hỏi: "Bác trai, bác gái?"
Tôi nghĩ nên báo với anh ấy không nên lại gần ba tôi quá, tôi không mong nắm đấm ba mình rơi trên mặt anh ấy đâu.
Mẹ nhìn Trương Bành từ trên xuống dưới.
"Tôi không biết cậu là ai?" Bà run rẩy hướng Trương Bành nói: "Thế nhưng tiểu Bành chỉ là một thằng nhóc, nó cái gì cũng không hiểu, tôi xin cậu hãy buông tha cho nó."
Mẹ nước mắt từng giọt từng giọt chảy xuống.
Bà tiếp: "Tôi chỉ là một người mẹ, đứa con đối với một bà mẹ mà nói là điều quan trọng nhất." Bà khóc: "Cậu cũng có mẹ, cậu cứ thử nghĩ lại nếu như đấy là con của chính cậu…" Mẹ nghẹn ngào không cách nào có thể nói tiếp.
Ba nhìn tôi không chớp mắt, tựa như chỉ cần không để ý một chút thôi thì tôi sẽ lại biến mất.
Thế nhưng… khoảng thời gian đó, ánh mắt tôi cũng chỉ có đặt ở một chỗ ———
- đó là Trương Bành.
Tôi sợ anh ấy sẽ quay đầu lại nói với tôi rằng: "Tiểu Ái, anh xem em có lẽ là trở về đi."
Người duy nhất, ngoại trừ Trương Bành ra cũng chỉ có bạn trai trước đây đã nói với tôi như vậy.
Vì thế tôi uống rượu đến say mèm, nhưng rồi như thế mà gặp Trương Bành. Tôi đã cho rằng mình sẽ phải bi thương đến một trăm năm, thế nhưng ngay đến ngày thứ hai đã đem người đó biến đi đâu không còn một mảnh.
Tôi vẫn giương mắt nhìn Trương Bành, mỗi một động tác của anh, mỗi một thần thái, tôi đều nhìn đến chăm chú.
Tôi nghĩ, nếu như anh ấy thực sự bảo tôi trở về, thì tôi sẽ phải uống rượu trong bao nhiêu ngày mới có thể quên được anh?
"Tiểu Ái…" Anh nhẹ giọng nói với tôi: "Anh có điểm thấy mơ hồ…"
Làm tôi chuẩn bị thật nhiều tư tưởng, nghĩ anh ấy nói xong tôi mới có phản ứng.
Thế nhưng những lời này thì lại chẳng hề có trong dự tính của tôi chút nào.
Có điểm mơ hồ?
Khi tôi vắt hết óc suy đoán thâm ý bên trong ba chữ ấy thì Trương Bành ngã xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!