Chương 8: Phiên ngoại 1

Một giờ sáng, khí trời rất lạnh, gió bên cạnh gào thét dữ dội.

Tôi đi ngược hướng, miệng ngậm chặt như muốn ngăn cản gió thổi tràn vào.

Đi tới trước, dừng lại, rẽ phải.. có cái bục ở ngã tư đường vắng vẻ không bị che, tôi đưa hay tay ra vẫy vẫy, như đang múa.

Một giờ sáng, thật ít xe cộ qua lại. Tôi liền đứng lên cái bục đó, xung quanh không có người.

Cho đến khi.. trong màn đêm đen kịt có một tiếng phanh, tôi nhìn thì thấy một người đàn ông bước xuống từ trong một chiếc xe ra.

Đờ đẫn nhìn người đàn ông đó, hắn chậm rãi đi về phía tôi. Chưa bao giờ gặp qua một người nào có dáng đi ưu nhã đến như vậy, cảm giác người đàn ông ấy đi ngày càng gần lại, tôi tỉ mỉ quan sát chân hắn ta, thế nhưng thực tế, mắt tôi cũng rất tùy hứng dừng lại trên môi người đó.

Hắn quan sát tôi một hồi rồi hỏi: "Cậu là cảnh sát à?"

Tôi theo ánh nhìn của hắn, nhìn lại chính mình, cái quần jean trắng chuyển thành màu tro, lắc đầu: "Không phải."

"Vậy cậu đứng trên cái bục đặt giữa ngã tư đường để làm cái gì?"

Tôi độp lại: "Chỉ huy giao thông."

Nhìn tôi từ trên xuống dưới một lần, hắn cười rộ lên. Làn môi mỏng nhẹ nhàng vẽ lên hình vòng cung, lông mí hắn không đậm, thế nhưng ánh mắt rất sáng. Tôi biết tên ưa nhìn này cũng không phải là kẻ lỗ mãng, trên người lại tràn ngập sức lực nam nhân.

Hắn mỉm cười với tôi, tôi cũng ngây ngốc cười với hắn.

Hắn một lần nữa nở nụ cười rồi lại hỏi: "Cậu uống rượu à?"

"Một chút.." tôi cúi đầu nhìn lại vỏ chai bia bên trái bên phải trên cái bục, sửa lại: "Có lẽ không phải là một chút.."

Hắn cười vang, dường như câu trả lời của tôi làm hắn thật thỏa mãn.

"Đến đây." Hắn cầm lấy tay tôi, kéo tôi cùng ngồi xuống bên bậc thang cái bục kia: "Cậu tên là gì?"

Tôi nhìn hắn không chút thương tiếc bộ âu phục sang trọng ngồi xuống cái bục đầy bụi này, có thêm chút cảm tình.

"Tôi không phải tên là gì." Tôi hỏi lại: "Anh tên gì?"

Hắn lịch sự đáp: "Tôi họ Trương."

Tôi to tiếng: "Tôi đây cũng họ Trương."

Hắn nhìn tôi, lúc này tôi đã xiêu vẹo mà ngã lên chân hắn.

"Tôi là Trương Bành."

Chân hắn thực ấm áp. Tôi dựa vào hắn ha ha cười: "Như thế nào lại khéo vậy? Tôi đây cũng gọi Trương Bành."

Trương Bành cười khổ.

Rượu làm cháng váng đầu, trong dạ dày quặn lên từng đợt, tôi mắt say lờ đờ nhìn dáng vẻ tươi cười của Trương Bành, thấy hết sức rung động.

Mơ màng nghe được hắn hỏi: "Vậy, Trương Bành này, cậu thế nào lại ở đây uống rượu đến say mèm?"

"Hư.." mặt nóng quá, tôi đưa ngón tay đặt bên môi: "Nói cho anh biết, tôi bị ba mẹ đuổi ra ngoài, anh có biết là tại sao không?" Tôi cười khanh khách đứng lên, bắt chước dáng vẻ chế nhạo của người lớn tuổi: "Bởi vì tôi là đồng tình luyến ái. Tôi ngày hôm nay ở chỗ này uống say, ngày mai có lẽ có người sẽ phát hiện ra rồi tống về nhà. Thấy tôi thật đáng thương…" Tôi ở bên tai Trương Bành thổi thổi từng hơi —— tác dụng của cồn thật đáng sợ: "Có lẽ bọn họ sẽ không đuổi tôi đi."

Nhìn Trương Bành cười cho đã mắt, tôi ngửa đầu hỏi hắn.

"Đây có đúng hay không là ý kiến hay?"

Mông lung nghe thấy hắn trả lời: "Đúng, là ý kiến hay.."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!