Chương 4: (Vô Đề)

Thu dọn quần áo, tôi trở lại bên cạnh Từ Dương Văn.

Phép màu có trở lại tôi cũng không còn quan tâm nữa.

"Trên thế giới này, tìm khắp cũng sẽ không thấy được người yêu anh như tôi." Tôi cầm hành lí đứng ở trước cửa biệt thự, hướng hắn chăm chú nói.

"Tôi biết." Hắn cầm lấy hành lí của tôi, một tay nắm lấy tay tôi kéo vào cửa.

Không còn là Lý Tuệ Dương coi trời bằng vung, cũng chẳng còn một Lý Tuệ Dương kiêu ngạo, giờ chỉ còn là một tên ngốc mà thôi.

Tôi đã từng rất rất quen thuộc với mọi chuyển động trong căn phòng này, ánh mắt rơi tại trên giường.

Hắn nói: "Cậu đi rồi, cũng không có ai khác từng nằm qua trên đó."

"Anh thì sao?"

Hắn không có nói gì, tiến lên kéo tôi lại gần, ở trên gáy tôi ngửi ngửi liên tục.

"Tôi không biết là anh lại dùng phương pháp này để kiểm tra, mũi của anh thật sự là rất thính?"

Hơi thở hắn phả trên cổ tôi: "Chỉ có cậu ở trên người mới có mùi vị như vậy mà thôi."

Hắn tùy tiện nói một câu, khiến tôi rối bời một trận.

Đêm đó, tôi nằm trong lòng hắn, học dáng vẻ kia thưởng thức mùi hương trên người hắn.

"Nếu không biết bơi, vì sao lại nhảy xuống?"

"Tôi không nhảy thì cậu sẽ chết trong đó."

Không sai, nếu như hắn không có nhảy xuống, tôi sẽ trầm mình vào dòng sông đó.

Tôi hỏi: "Xảy ra nhiều chuyện như vậy, anh có hối hận không?"

"Tôi không hối hận." đôi mắt hắn dịu dàng khiến tôi tình nguyện chết chìm trong đó, hắn nói: "Tôi yêu cậu."

Không hối hận cái gì?

Không hối hận gặp tôi?

Không hối hận vì đã đạp tôi rơi từ thiên đường xuống?

Hay là, không hối hận vì đã yêu tôi?

Tôi không hỏi, tôi đã nghe được ba chữ kia từ hắn. Như vậy là đủ rồi, Lý Tuệ Dương không có lòng tham.

Sau đó vài ngày, cùng Từ Dương Văn dự một buổi tiệc rượu, tại đây gặp được một người quen.

Liếc Từ Dương Văn một cái, Trương Bành mới quay đầu sang mỉm cười với tôi: "Xem ra gian phòng tôi cho cậu mượn rất có hiệu quả."

"Không sai, mỗi gian phòng đều thật giống nhau, nếu một ngày nào đó mà không đi ra thì sẽ chết ở bên trong đó."

"Đáng tiếc, tôi cứ nghĩ rằng cậu sẽ tới bên cạnh tôi, dù sao lúc đó tôi ở phòng khách, cách cậu cũng gần." y lắc đầu, chậc chậc hai tiếng.

"Đáng tiếc là tôi quen biết với Từ Dương Văn trước."

"Không sai không sai, Từ Dương Văn xác thực là hay cùng tôi đấu đá, nhưng anh ta thật sự là một đối thủ tốt."

Tôi với y, hai người coi Từ Dương Văn không tồn tại, hắn cũng thật lợi hại, thần sắc không đổi, an nhàn tựa như tôi với Trương Bành đang thảo luận một đề tài nào đó không có liên quan đến hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!