Chương 3: (Vô Đề)

Hắn nói: "Tuệ Dương, cậu không phải hối hận."

Tôi nhìn hắn ——— cho dù hối hận cũng không phải là chuyện của ngày hôm nay, để mai rồi tính.

Chưa kịp mở miệng, người đã ngã xuống.

Trước khi ngất xỉu tôi mờ hồ cảm nhận một trận đau nhức ở bụng. Từ Dương Văn, một quyền này của anh thật lợi hại…

Tỉnh lại, thấy mình ở một nơi thật lạ, không biết là đã bị Từ Dương Văn cho người đưa tới nơi nào kêu trời trời không hay, kêu đất đất chẳng thấu.

Tôi nằm trên một cái thảm mềm mại, phía trên là Từ Dương Văn đang cúi nhìn.

"Lần này không phải là anh dọa tôi ngất như trước." Tôi lên án: "Anh đánh tôi."

Hắn lấy làm kinh hãi: "Tuệ Dương, cậu tưởng tôi đánh cậu sao? Nếu như tôi thực sự ra tay đánh, cậu cho rằng có thể tỉnh lại nhanh như thế hay sao, hơn nữa khi tỉnh lại toàn bộ người còn nguyên vẹn thế ư?"

Tôi ngây ngốc gật đầu: "Đúng, đánh người rồi còn đe dọa nữa."

Từ Dương Văn ôn hòa cười: "Tuệ Dương, cậu mệt mỏi quá rồi." Lúc hắn nói những lời này, ngữ khí cực kì nuông chiều, cực kì dịu dàng, tựa như là đối với tôi mà nói ——– Tuệ Dương, cậu chẳng qua là vừa gặp ác mộng thôi.

Điều này làm cho tôi sợ, cảnh giác, ánh mắt căm tức nhìn hắn.

Hắn nói: "Người mệt mỏi, nên nghỉ ngơi nhiều một chút, tôi mang cậu đi nghỉ ngơi vài ngày." Đưa cho tôi một chiếc điện thoại: "Gọi một cuộc điện thoại, nói cậu đi đâu đó cho đỡ buồn, trong vòng mấy ngày nữa không có về."

"Đánh người, đe dọa, rồi giờ thì là bắt cóc, tôi sẽ kiện anh." tôi dương nanh múa vuốt.

"Không gọi điện thoại cũng không sao." Hắn làm tôi thấy sợ: "Tôi biết cậu bản lĩnh, tôi một kẻ tiểu nhân có mất tích thì cũng chẳng có ai kiện cáo gì. Nhưng mà cậu thì khác, nếu như không thấy cậu, người nhà cậu nhất định sẽ rất lo lắng, nói không chừng sẽ phí rất nhiều tiền."

Tôi sững sờ hồi lâu nhìn hắn, thở dài một cái, đưa tay giật lại chiếc điện thoại.

Tay ấn số nhưng mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt dào dạt đắc ý của hắn, nghe có người "A lô" một tiếng.

"Mẹ, là con Tuệ Dương đây." Tôi nói với giọng bình tĩnh.

"Tuệ Dương, gạo trong nhà vừa lúc hết, tối về nhà thì nhớ mua một bao nhé, ở cửa hàng dưới lầu đang có khuyến mại đấy, gạo Giang Tây mới, rất tốt…" mẹ tôi mở miệng liền nói liên hồi, nào thì củi gạo, dầu mỡ..

"Mẹ, hôm nay con không về nhà." tôi nhỏ giọng, nhưng một chút, yên lặng liếc nhìn vẻ mặt đắc ý của Từ Dương Văn.

"Con bị Từ Dương Văn bắt cóc!!" tôi bỗng nhiên quay vào điện thoại hét to một tiếng.

Hét lên một câu, ngữ điệu nâng lên đến quãng 8, trung khí 10 phần, vang vọng cả trời đất, ở bên kia đầu dây chắc hẳn mẹ tôi chấn động tới ngất xỉu mất. Từ Dương Văn có bản lĩnh, lúc này cũng chẳng thể trở tay ngăn cản tin tức truyền đi.

Nghĩ tới vẻ mặt hắn tôi liền không khống chế được cảm xúc của mình.

Hét lên một câu kinh thiên động địa, sống chết tính sau, tôi dập máy, rất có dũng khí ngồi ở trên thảm, nhìn phản ứng của Từ Dương Văn.

Lúc này mà giết người diệt khẩu thì là điều ngu ngốc nhất, nếu như tôi mà biến mất, hắn cho là có thể tránh không có liên quan sao?

Từ Dương Văn thật không có bổ nhào vào mà bóp cổ tôi, hắn vẫn đứng nơi đó, mang dáng vẻ dở khóc dở cười.

"Tuệ Dương, là ai bắt cóc cậu?"

"Đương nhiên là một tên bỉ ổi tự cao tự đại mắc tâm bệnh hết lần này tới lần khác sai người tới bắt tôi, chả lẽ anh cho rằng tự tôi bắt cóc tôi chắc?" Trong thời gian ngắn, miệng mép tôi trở nên sắc bén rất nhiều.

Hắn bình tĩnh: "Tôi không có bắt cóc cậu, nếu như cậu muốn đi, liền có thể đứng lên đi ngay."

"Sau đó từ sau lưng tôi sẽ đâm một phát?"

"Tôi không có khuynh hướng bạo lực." hắn nói vô cùng thành thật thế nhưng tôi không tin.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!