Trong mỗi con người đều có hai tính cách, đó là kinh nghiệm mà căn cứ theo bản thân tôi đúc kết ra được.
Sở dĩ chính bản thân tôi lúc nào cũng quy củ, tuyệt đối không có phạm sai lầm, ở tại công ty, gia đình, theo ý tôi thì tất cả đó đều là giả tạo.
Chỉ có buổi tối ngày hôm đó mới chân chính là Lý Tuệ Dương tôi.
Mua máy xoa bóp với máy tính, còn lại một ít tiền, tôi cười như con mèo ăn vụng cá.
Đáng tiếc, rất nhanh sau đó, tôi không thể cười tiếp được, khi tôi cẩn thận xem cái bộ quần áo mới mua này để ngồi xuống thì có tiếng gọi của người trợ lí số liệu bảo có người gọi vào phòng, là hắn, là khách thuê.
Tôi nhớ rõ có hỏi qua hắn là sẽ không xuất hiện ở công ty của tôi, sẽ không để tôi thấy hắn xuất hiện ở nhà tôi. Hiện tại tôi chỉ nghĩ muốn nắm lấy tay của tên phụ trách số liệu kia mà ném xuống đất rồi hung hăng đánh vào đầu mình thôi.
Vì sao lúc đó không có hỏi thêm một câu nữa ——
- tôi sẽ không nhìn thấy anh có tên trong danh sách khách thuê nhà chứ?
Câu quan trọng như vậy, vì cái gì lại không hỏi!
Có lẽ vẻ mặt của tôi buồn cười lắm thì phải, hắn nhìn tôi với con mắt cực kì khoái trí.
Cơ thể có chút run rẩy, tôi cầm lấy mớ giấy tờ trơn nhẵn để trên mặt bàn.
"Dường như.. tôi bị anh theo dõi." Tôi ngơ ngác hỏi.
Hắn cười: "Tuệ Dương, tôi phát hiện cậu không có vẻ tự nhiên của đêm đó."
Quả thực, tôi chẳng qua chỉ là người bình thường, luôn luôn có những thứ phải bận tâm. Thật sự tôi không thể hiểu rõ được tính cách của con người đang ở trước mắt mình đây.
"Ngu ngốc? Cậu ngây ngốc cái gì?" hắn ngồi vững vàng ở ghế lớn, tựa như quan tòa thẩm vấn phạm nhân ——– ngươi phạm vào tội gì?
"Ngay từ đầu anh là có dự định với tôi. Đáng tiếc cho tôi, bị vào lưới mà còn không biết." Tôi chớp chớp mắt nỗ lực ép ra hai giọt nước mắt "Thế nhưng tôi nhớ là chưa bao giờ có đắc tội gì với anh. Cái tình hình tựa như kịch thế này, Lý Tuệ Dương tôi chưa bao giờ gặp phải. Tôi cho rằng chỉ trên TV mới có thể gặp những chuyện như thế này chứ."
"Đùa vui?" hiển nhiên, hắn không có chú ý gì, nhìn tôi hứng thú nói ra hai từ.
"Tôi cũng không thể nào bảo anh quên chuyện tình buổi tối hôm đó được." tôi bày ra dáng vẻ của một nàng thiếp, thương cảm đầy mình: "Tôi thế nhưng cũng chỉ là một nhân viên quèn trong cái công ty này thôi."
Hắn xúc động gật đầu: "Không thành vấn đề."
Tôi thở dài một cái, hơi lui về phía sau, khoa trương hướng hắn khom người chào.
Xoay người hướng thẳng tới cánh cửa văn phòng hết sức đẹp đẽ kia mà chạy, tựa như phía sau lưng là một con hổ.
Vừa chạm đến cửa, nháy măt, tôi nghe thấy "Tách" một tiếng.
Cửa tự động khóa lại, tim tôi cũng theo đó mà "Tách" một cái.
"Cửa khóa rồi." Không thể làm gì khác hơn là giả ngu, tôi xoay người tựa ở trên cửa đối diện với hắn nói.
Hắn đã đi tới sau lưng tôi từ lúc nào. Thân thủ tốt như vậy sao hắn không đi làm đặc công đi, tới đại lục này mở công ty mà làm gì?
"Đúng vậy, là tôi khóa." Người này cầm chiếc khóa điều khiển từ xa giơ ra trước mặt tôi.
Tôi trở mặt nhìn hắn bằng ánh mắt khinh thường, diễn thương cảm không được, thì chỉ có thể đành diễn vai vô lại thôi.
"Anh rốt cuộc là muốn làm cái gì?" Tôi túm lấy cổ áo hắn, bày ra dáng vẻ lưu manh: "Tưởng tôi sẽ không khiếm nhã với anh sao?"
Ai sợ ai chứ? Nếu muốn cưỡng gian tôi thì hôm đó hắn cũng đã làm rồi. Lý Tuệ Dương tôi là người dễ hù dọa vậy sao?
Chết tiệt, không biết từ khi nào lại bị một người như thế trêu chọc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!