Chương 1: (Vô Đề)

Tôi đang chờ đợi —

- đợi một cơ hội để thay đổi

Như vậy chân thành chờ đợi, chính tôi cũng phải hoài nghi, có hay không trong tôi máu còn chảy, mà sao sắc mặt u ám đến vậy.

"Sắp sang năm mới rồi." Mẹ ngồi cạnh bàn nói với tôi "Con muốn biếu bác quà gì?"

Tôi không nói tiếng nào, mắt nhìn vào trong bát canh.

Mẹ tôi năm mươi tuổi nhưng gương mặt thì chỉ như ba mươi lăm, bốn mươi, bà mặn mà, trang nhã, chỉ tiếc cuối cùng là lại lấy một lão già Hoa kiều quốc tịch Mỹ hơn sáu mươi tuổi – đó cũng chính là cha dượng của tôi.

Tôi gọi ông là bác.

Mẹ tôi có lẽ là thực sự thương ông, bà chưa từng nghĩ tới chân chính yêu một người như vậy thật sự hạnh phúc. Và, bà cũng muốn chúng tôi thương ông.

Không thể nói là yêu hay không yêu, ông đối với tôi rất tốt, là một người hiền lành.

"Con nghĩ được chưa? Lễ mừng năm mới chung quy là có mấy đồ vật này nọ thôi, làm cho bác của con trong lòng vui vẻ một chút." – mẹ tôi hỏi lại lần nữa.

Em trai ở một bên, vẫn đang vùi đầu vào đĩa sườn chua ngọt.

Vậy mẹ tặng gì cho con? Sắp đến năm mới rồi.

Tôi cười lạnh trong lòng, tự hỏi vấn để này, nhưng rốt cuộc lại nhịn xuống. Thôi đi, để tôi ăn bữa cơm được ngon lành.

Tôi cung kính hỏi: "Mẹ à, mẹ nói tặng cái gì thì tốt?"

"Mẹ cũng đã sớm giúp con nghĩ rồi." – gương mặt bà hiện lên dáng cười xán lạn, tôi cũng biết là bà sớm có dự định – "Một ghế dựa xoa bóp mới nhất, bác con cả ngày cứ nói muốn mua một cái, nhưng mà ông ấy lại có vẻ tiếc rẻ, con tặng ông ấy cái đó là hay nhất. Mẹ đã đi tham khảo giá ở nhiều siêu thị rồi, cũng tìm được một cái tốt mà giá cả hợp lí."

"Bao nhiêu?"

"Khoảng một nghìn." – mẹ lanh lẹ trả lời.

Thế là đi tong nửa tháng tiền lương của tôi rồi còn gì.

Tôi lộ ra bộ dáng tươi cười hiếu thuận, ôn hòa mà nói: "Được, dù sao cũng sắp năm mới rồi."

Mẹ tôi cười đến an tường, tựa hồ như vừa hoàn thành xong một chuyện trọng đại, cuối cùng có thể dựa dẫm vào đứa con ngỗ nghịch mà mình cực khổ nuôi lớn. Thấy kết quả tốt, tôi cũng lộ ra vẻ tươi cười.

Em trai cũng nhân cơ hội này ngẩng đầu: "Anh, em muốn mua máy tính."

"Không thành vấn đề." – tôi sảng khoái đáp.

Gia đình vui vẻ bình an, đôi khi tiền cũng có thể mua được.

Đêm đó tôi quyết định, tạm thời khất nợ phí điện thoại di động, cùng lắm thì không dùng điện thoại nữa là được.

Thế nhưng cứ tiếp tục như thế này, liệu kéo dài được bao lâu?

...

Tôi xoa xoa bụng ngồi yên tại phòng làm việc.

Không nghĩ tới Quảng Châu cũng còn có người phải chịu đói, chỉ vì tiết kiệm này nọ ba bữa cơm.

Tôi cười to ba tiếng, thật may mắn. Không mất tiền mà giảm béo, có cái gì là không tốt nào? Đến từng này tuổi, đàn ông cũng phải chú ý tới vóc dáng chứ.

Văn phòng làm việc nhỏ có hai người ngồi, tôi được xếp ở góc ngồi mà không bị ai chú ý tới, trên bàn ngổn ngang la liệt những tờ quảng cáo, thiết kế, bản thảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!