Chương 202: Thần ? Luân Hồi Thần ? Tử Thần ?

Băng Nguyên Cực Bắc.

Bên trong một hang động, có một người thiếu niên đang nằm trong một cái quan tài bằng băng. Người này khuôn mặt như quan ngọc, mắt kiếm mày sáng. Vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt ngủ say cộng thêm hàn khí không ngừng lởn vởn quanh hang động, khiến hắn giống như băng công tử vậy.

Người này chính là kẻ mà Long Vô Bệnh những tưởng đã tiêu diệt được tại Thiên Đấu Thành, không ai khác, chính là nhân vật chính của bộ truyện – Đường Miên Phong.

Bên cạnh quan tài cũng có một gã thanh niên khuôn mặt tuấn tú, không ngừng đi đi lại lại. Nhìn qua tuổi của hắn cũng chỉ chừng đôi mươi, thế nhưng vẻ tang thương trong đôi mắt màu tím lại bán rẻ số tuổi thực sự của hắn.

" Mẹ kiếp, Tử Thần, Luân Hồi Thần, các ngươi đang muốn đối nghịch với ta sao !!! " Tên thanh niên tuấn tú kia quát to một tiếng, cả hang động lập tức bởi âm thanh của hắn mà rung chuyển cực kỳ dữ dội.

" Phù. " Phát tiết xong, vẻ mặt của hắn lại giống như mộc tú xuân phong, nhìn về phía Đường Miên Phong. Nhìn vẻ mặt yên lặng ngủ say của Đường Miên Phong, trong ánh mắt hắn lấp lóe liên tục, không biết đang nghĩ điều gì. ( Thằng này gay chăng ? )

Thân hình của hắn lập tức tan biến, giống như chưa từng tồn tại trên đời này vậy.

Mà lúc này, Đường Miên Phong đang ở bên trong một không gian kỳ dị.

Toàn bộ nơi này đều bị bao trùm bởi một mảnh xám xịt. Nơi duy nhất mà ánh sáng chiếu rọi, là ở trên một cái ghế. Chiếc ghế rất đặc thù, cũng rất bình thường, toàn thân tỏa ra màu ngân bạch, phía trên tràn đầy cổ ngữ kỳ lạ. Ở giữa chiếc ghế này có một viên bảo thạch phát ra ánh sáng bạch kim, cho người ta một cảm giác vô cùng, vô tận.

" Đây là đâu ? Tại sao ta lại xuất hiện ở đây ? " Đường Miên Phong nhìn không gian xung quanh đen kịt một màu, không khỏi cảm thấy nghi vấn.

Ngay lập tức, xung quanh bỗng hiện ra hai hàng đèn đuốc, dấy lên ngọn lửa màu bạc, giống như để đáp lại hắn. Đồng thời, trên ghế chậm rãi hiện ra một bóng người .

Người này chỉ bằng vào dáng ngoài đến xem, chẳng qua cũng chỉ xấp xỉ hai mươi tuổi. Trên thân hắn mặc một bộ trường bào màu đen, nơi ngực dùng kim ti thêu một chuôi đoản kiếm, đầu đội một chiếc vương miện trắng noãn như tuyết, mặt không biểu tình .

" Ngươi là ai ? " Đường Miên Phong nhìn thấy có người đột nhiên xuất hiện, lập tức cảnh giác, ở vào trạng thái đề phòng. Thế nhưng kỳ lạ là, cho dù hắn cố gắng đến mấy, Đường Miên Phong vẫn không cảm giác được hồn lực của mình.

" Đừng thử nữa, trong không gian này không được sử dụng hồn lực. Còn ta ? Nếu như ngươi muốn, có thể gọi ta là ... thần . "

" Thần ? "

Đường Miên Phong biểu lộ hết sức quái dị.

Hắn vừa mới đánh nhau với một gã " thần " xong, mà hiện nay, một vị thần khác lại xuất hiện ở trước mặt của hắn, điều này khiến Đường Miên Phong cảm thấy có vẻ hơi nực cười.

Gã thanh niên tự xưng là " thần " gật đầu một cái, chuẩn bị mở miệng nói điều gì. Đột nhiên, đôi lông mày của hắn nhíu lại, tay phải trảo phía hư không, một hư ảnh khác màu xám tro liền xuất hiện ở không gian này .

Hư ảnh cũng là một nam tử, nhìn dáng dấp cũng chỉ so với " thần " trẻ hơn một hai tuổi, mặc trên người trường bào màu đen, ở trước ngực trái cũng dùng kim ti thêu một thanh lưỡi hái, đầu đội vương miện đen nhánh .

Bị phát hiện ra, nam tử cũng không lo lắng, mà cười hì hì hướng về gã " thần " ngồi trên vương tọa hỏi : " Luân Hồi, làm sao ngươi biết ta núp ở trong không gian của ngươi ? "

Luân Hồi không mang theo chút nào tình cảm liếc nam tử một cái, lạnh nhạt nói :

" Ngươi và ta tuy đều sở hữu nhất cấp thần cách, nhưng dù sao ngươi trông coi chẳng qua chỉ là sinh lão bệnh tử trên nhân gian mà thôi. Còn ta trông coi lại là vô số linh hồn chuyển thế luân hồi. Đừng nói là ngươi, coi như là linh hồn của Thần Vương thì ta cũng có thể dò xét được. "

" Hừ, điều này không công bình ! Rõ ràng đều sở hữu nhất cấp thần cách, dựa vào cái gì ngươi liền lợi hại hơn ta . "

Nam tử kia tựa hồ có thói quen... ăn vạ, bắt đầu lăn qua lộn lại trên mặt đất. Luân Hồi trực tiếp xoay đầu lại, không nhìn hắn, tiếp tục hướng về phía Đường Miên Phong nói :

" Thiếu niên, ta chính là Thần Giới Luân Hồi Thần, trông coi người chết linh hồn chuyển thế luân hồi, sở hữu nhất cấp thần cách. Ngươi có nguyện trở thành người thừa kế của ta hay không ? "

Đường Miên Phong ngẩn người, đại não phảng phất không phản ứng kịp, đôi môi khẽ nhúc nhích, lại không thốt ra được bất kì lời nào.

Luân Hồi Thần đưa hắn tới nơi này là muốn chọn hắn làm người thừa kế ? Đây là đang nằm mơ sao ?

Qua thật lâu, Đường Miên Phong mới phản ứng lại, gật đầu như gà mổ thóc.

Luân Hồi Thần thấy vậy liền lộ ra vẻ mặt hài lòng. Chậm rãi nâng lên tay phải, một đạo ngân quang lóe lên, hướng mi tâm của Đường Miên Phong bắn tới.

Mà vào lúc này, một đạo hắc quang lại đột nhiên cắt đứt ngân quang .

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!