Chương 201: Thiên Đạo Lưu chết – Tử cục

Theo huyết dịch của Cuồng Huyết Ma Long bị Hàn Uyên Kiếm hấp thu, thân kiếm bắt đầu rung động kịch liệt, xuất hiện biến hóa. Chỉ trong chốc lát, kiếm khí tung hoành vạn dặm, phong vân biến sắc.

" Ngao ô " Tiếng sói tru ngân vang, Hàn Uyên Kiếm phát ra hào quang rực rỡ, phảng phất như bên trong thân kiếm đang có một đầu thần lang đang chuẩn bị tỉnh lại sau giấc ngủ triền miên.

Lượng tinh huyết của Cuồng Huyết Ma Long vô cùng khổng lồ, Hàn Uyên Kiếm khoan khoái và thoải mái hấp thu, cường hóa bản thân. Sau một hồi, cuối cùng Cuồng Huyết Ma Long cũng bị hấp thu sạch sẽ, không tồn tại dù chỉ là một giọt huyết dịch trong thân thể.

" Rắc, rắc. " Hàn Uyên Kiếm nứt ra, từng đợt khói đen bay lên trời, giống như nó đang tự động tẩy cân phạt tủy, thanh lọc tạp chất trong cơ thể mình vậy.

" Xoẹt. " Một tiếng kiếm minh vang vọng trời xanh. Một lưỡi kiếm khổng lồ màu xanh xuất hiện trên bầu trời, sau đó dần dần thu nhỏ lại, phiêu phù về phía Đường Miên Phong, sau đó nằm im trong tay hắn.

Thân kiếm lập lòe tử quang óng ánh, chiếu rọi làm cho cả thiên địa thất sắc.

Đường Miên Phong mừng rỡ, một tay nâng kiếm, một tay khẽ vuốt.

" Đây chính là dáng vẻ thực sự của ngươi sao ? Thiên Tinh Kiếm. "

Thiên Tinh Kiếm, chính là cái tên của thanh kiếm này, ý nghĩa là thần kiếm được tạo từ vô số hằng hà thiên tinh nguyệt quang. Mũi kiếm sắc bén, vô kiên bất tồi. Thân kiếm óng ánh tử quang, không ngừng hấp thu tinh nguyệt quang huy. Chuôi kiếm hình đầu sói. Cặp mắt sói quả thực rất sống động, tới mức nhìn thẳng có thể làm cho người sinh ra một loại cảm giác chói mắt, giống như trong mắt sói chứa đựng hàng vạn tinh quang.

Chiến đấu từng người đều đã kết thúc, ngoại trừ Thiên Đạo Lưu cùng Long Vô Bệnh, tất cả những kẻ khác đều có xuất hiện thương vong. Đặc biệt là Cúc Đấu La Nguyệt Quan, Quỷ Đấu La Quỷ Mị đều táng thân dưới búa của Đường Hạo, điều này nhất định sẽ tạo thành một sự đả kích khổng lồ cho Võ Hồn Điện. Sắc mặt của Thiên Đạo Lưu âm trầm đến nỗi có thể chảy ra nước.

" Xem ra ta không thể không một lần nữa thay đổi cái nhìn về ngươi rồi, Đường Miên Phong. " Ánh mắt của Long Vô Bệnh như muốn phun lửa, âm thanh càng là so với ban đầu còn muốn khàn khàn âm lãnh mấy phần.

Thiên Đạo Lưu đứng bên cạnh hắn khẽ nhíu mày, lạnh lùng nói ra: " Bớt xàm ngôn đi, lên thôi ! Phốc ! "

Lời nói còn chưa dứt, hắn đã thấy một cánh tay xuyên qua trái tim mình, nhô ra đằng trước.

" Khốn kiếp, Long Vô Bệnh, ngươi dám phản bội ta ? " Thiên Đạo Lưu khó khăn lắm mới có thể quay đầu lại, nhìn Long Vô Bệnh giống như muốn lao vào xé xác hắn vậy.

" Từ đầu đến cuối đều là ngươi nằm trong lòng bàn tay của ta, chứ không phải ngươi là người nắm quyền chủ động. Chỉ trách ngươi đã quá ngu ngốc rồi, giống như hai thằng con trai của ngươi vậy. Ha ha ha... "

" Đồ chó con... Súc sinh, ngươi sẽ không được chết tử tế. Phốc ! " Thiên Đạo Lưu chửi xong, một lần nữa lại phun ra máu tươi.

Long Vô Bệnh cười gằn hai tiếng tỏ vẻ khinh thường, sau đó cũng không để ý tới lời nguyền rủa của Thiên Đạo Lưu. Trên mặt phiền muộn cùng âm trầm hơi đảo qua một chút, lập tức trở nên thành kính, chắp tay trước ngực, hai mắt nhắm nghiền, trong miệng không ngừng đọc những chú ngữ khó hiểu.

" Mọi người nhanh công kích hắn ! " Tất cả mọi người bao quát, Đường Miên Phong, cũng không biết Long Vô Bệnh muốn làm cái gì. Thế nhưng Đường Miên Phong biết, Long Vô Bệnh tuyệt đối sẽ không bắn tên không đích, cho nên, Đường Miên Phong nhất định sẽ không để cho hắn có cơ hội đạt được mục đích.

Long Vô Bệnh trôi nổi tại giữa không trung, trong miệng không ngừng ngâm nga nói :

" Huyết Thần vĩ đại, ngài hãy đem huyết quang soi sáng ngài con đường phía trước cho truyền nhân của ngài. Ta, nô bộc của ngài, nguyện ý hiến linh hồn của mình, mong ngài đem thần lực của mình ban tặng cho nô bộc của ngài, để huyết quang lan tỏa thế gian, để khốn khổ tràn ngập cuộc đời thối nát này. "

( Long Vô Bệnh : " Để tác giả cua được Ngọc Trinh "... Tác giả : " Ngoan. Lần này anh cho chú thắng. " … Long Vô Bệnh : " Em cảm ơn anh. Ăn hành từ đầu đến cuối cũng có một lần thắng T_T ")

Đường Miên Phong không thể chờ đợi thêm được nữa, cảm nhận áp lực truyền đến từ Long Vô Bệnh ngày càng gia tăng, hắn không khỏi biến sắc mặt. Lập tức, dẫn đầu xung phong.

Long Phượng Tu Thần Quyết tự động vận chuyển, tốc độ đạt tới mức cực hạn. Tinh thần lực cùng toàn bộ hồn lực kết hợp lại một cách hoàn mỹ, hội tụ trên thân Thiên Tinh Kiếm.

" Oanh. " Một được kiếm rạch ngang bầu trời. Ánh sáng màu tím chói mắt hiện lên trong đêm, giống như tinh nguyệt quang huy chiếu rọi mọi ngóc ngách Đấu La Đại Lục.

" Ục ục " Huyết dịch của Thiên Đạo Lưu từng đợt từng đợt bốc lên, truyền về phía Long Vô Bệnh. Huyết khí quấn quanh người hắn, uy thể khổng lồ áp về phía bọn Đường Miên Phong.

Như để đáp lại Long Vô Bệnh, một cột sáng màu đỏ bỗng từ trên Thần Giới giáng xuống, kèm theo đó là tiếng cười ghê rợn :

" Nô lệ sao ? Ta chấp nhận yêu cầu của ngươi. "

Hai mắt của Long Vô Bệnh không còn là màu đỏ như máu, mà là một màu đỏ pha lẫn thêm đen sậm, trông càng làm người khác giật mình.

Cánh tay còn lại của hắn giơ lên không trung, cổ vặn vẹo, khóe miệng chảy ra từng tia huyết dịch, giống như một con quỷ dữ chui ra từ trong đầm máu.

Uy thế tỏa ra khiến cho thiên địa biến sắc. Hạ Vũ Ngưng đứng đằng sau hắn đã bị huyết khí làm cho hôn mê. Ngay cả Khóc Vô Lệ cũng không tốt hơn bao nhiêu, cũng phải mở ra võ hồn chân thân, biến thành một con tinh tinh mới có thể chịu được uy áp khổng lồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!