"Ba ba đi, ba ba, người tại sao phải đi?" Nhìn bức thư trên tay , Đường Tam thì thào nói , ngay cả Đường Miên Phong cũng vẻ mặt xuất thần nhìn bức thư trên tay Đường Tam.
Lão Kiệt Khắc nhìn bộ dáng thất thần của Đường Tam, cười khổ nói: "Tên Đường Hạo này đi một chút điểm báo hiệu đều không có, hôm trước ta còn tới để cho hắn làm công cụ, hắn này vừa đi, sau này chúng ta còn muốn phải tìm một gã thợ rèn mới được. Người này, thật sự là quá không có trách nhiệm rồi."
Không khí trong căn phòng trở về trầm mặc . Nhìn vẻ mặt nặng nề Đường Tam cũng Đường Miên Phong , Tiểu Vũ cũng không nói gì .
" Ai , thôi , gia gia đi về trước . Có truyện gì các ngươi cứ tìm ta " Vẫn là lão Kiệt Khắc phá vỡ trầm mặc . Nói xong cũng bất đắc dĩ lắc đầu rời đi .
Nén bi thương , Đường Tam cùng Đường Miên Phong đứng dậy , tiễn lão Kiệt Khắc rời đi . Sau đó , bọn họ cũng không mở miệng , cả ba người đều thu thập gian nhà .
Cùng lúc đó , tại Nặc Đinh học viện cũng xuất hiện một bóng người mà không ai ngờ tới .
"Phanh, phanh, phanh" lúc này, tiếng đập cửa đột nhiên vang lên.
Đại sư cau mày, bình thường ngoại trừ Đường Tam, căn bản sẽ không có người tới nơi này của hắn.
"Mời vào." Đại sư đặt quyển sách trong tay xuống, nhàn nhạt nói.
Cửa mở, một thân ảnh cao lớn từ bên ngoài đi đến. Hắn mặc một thân đơn giản màu xám trường bào, mái tóc đen rối loạn phi tán tại trên vai, trên khuôn mặt già nua có khắc đầy tang thương, một đôi mắt hồn trọc tựa hồ đã tới những năm tháng cuối cùng của cuộc sống, cùng ngoại mạo mới khoảng năm mươi tuổi của hắn có chút không tương xứng.
"Chào ngài, Đại sư." Thanh âm của người đến trầm thấp mà có chút khàn khàn.
Không biết tại sao, khi người này trong khi vừa bước vào cửa, toàn thân Đại sư đều hạ ý thức khẩn trương lên, ngay cả hồn lực cũng không tự giác được trải rộng toàn thân.
"Ngươi là?" Chậm rãi đứng lên, trong mắt Đại sư toát ra vài phần nghi hoặc.
Người áo xám nhàn nhạt nói: "Nói ra, chúng ta hẳn là có hai mươi năm không gặp rồi. Với bộ dáng đồi bại của ta hiện nay, cũng khó trách ngươi không nhận ra ta. Ta gọi là Đường Hạo."
Đại sư lập tức mở to hai mắt , khiếp sợ định nói gì nhưng bị Đường Hạo khoát tay ngăn cản .
Hai người trò truyện với nhau hồi lâu , sau đó Đường Hạo cũng bỏ đi . Nội dung cuộc đối thoại cũng không có ai biết , chỉ có Đường Hạo cùng Đại sư Ngọc Tiểu Cương rõ ràng .
Mặt trời hạ xuống phía tây , ở không xa tiệm rèn của Đường Hạo , có hai thân ảnh đứng lẳng lặng ngồi trên tảng đá. Từng tia nắng đỏ hồng còn sót lại , chiếu lên thân họ càng tăng thêm vẻ mỹ lệ .
Không khí trầm mặc , chỉ có những thanh âm rèn đúc , đập sắt do đang Đường Tam điên cuồng rèn vũ khí từ lò rèn truyền ra .
Đột nhiên , Đường Miên Phong nói với Tiểu Vũ
" Tiểu Vũ , cảm tạ ngươi vẫn luôn bên cạnh ta "
Tiểu Vũ nghe vậy sửng sốt , nhìn khuôn mặt tuấn tú của Đường Miên Phong đột nhiên bật cười , nói
" Nói ngốc gì vậy , xem ra ba ba ngươi rời đi làm ngươi lú lẫn cả người rồi phải không ? Yên tâm đi , các ngươi sớm muộn cũng sẽ gặp lại thôi "
Sau đó nàng quay mặt đi , nói thầm " Phải là ta cảm tạ ngươi mới đúng "
Đường Miên Phong cũng không nghe thấy nàng nói , chỉ nhìn về phía phương xa , thì thào " Phải a , chúng ta rút cục sẽ gặp lại mà thôi " Nói xong , hắn cũng quét đi vẻ ủ rũ khi nãy .
Nhìn về phía Tiểu Vũ, bộ dáng mềm mại và khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào bị ánh hoàng hôn chiếu rọi , Đường Tam không khỏi nở nụ cười, trong lòng hơi xúc động . Đường Miên Phong đột nhiên thốt ra
" Tiểu Vũ , làm của ta nữ bằng hữu được không ? "
Nghe Đường Miên Phong đột nhiên biểu lộ , Tiểu Vũ sững sờ , lăng thần nhìn hắn , vẻ mặt không biết phải làm sao
" Ta , ngươi .... " Nàng khuôn mặt đỏ rực , nói không ra lời
Đường Miên Phong lập tức không do dự , ôm nàng vào lòng " Tiểu Vũ , ta đã quý mến ngươi từ cái nhìn đầu tiên , ngươi hoạt bát , ngươi đáng yêu , tất cả đều thật sâu đánh động ta "
Tiểu Vũ nghe lời hắn nói , trong lòng thật sâu chấn động , cũng không nói gì , để mặc hắn ôm lấy chính mình .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!