Chương 8: Hermione "đổ" rồi (I)

Trong bữa tối, Malfoy lại đi ra trêu chọc Harry, và cuối cùng lại hậm hực về chỗ. Parkinson hỏi Minh:

- Bạn của anh (sau chuyện buổi chiều, quan hệ của 2 đứa đã đi vào công

khai, mặc dù hiện tại Ngọc Minh cũng chỉ có thể nhìn mà không thể ăn,

hic) sắp bị đuổi mà anh vẫn ung dung thế

- Yên tâm đi em yêu – Ngọc Minh nói giọng chiều chuộng – cụ Dumbelore và giáo sư Mc Gonnagall sẽ không để Harry rời khỏi Hogwart đâu.

10 giờ đêm hôm đó, Ngọc minh lén lút đi ra ngoài, nó biết đêm nay là lần đầu tiên bọn nhóc chạm trán con chó 3 đầu, và nó không muốn bỏ qua cơ

hội này. Bằng thân pháp nhanh nhẹn, Ngọc Minh luôn luôn kịp thời tránh

khỏi Filch và con mèo già Norris. Đến phòng truyền thống lúc 10h30, Ngọc Minh nhảy lên ngồi trên một cây xà, đợi 4 con sư tử con chui đầu vào

rọ. Trong lúc chờ đợi, cậu trợn tròn mắt quan sát 4 phía, những tủ kính

đựng cúp pha lê lấp loáng ánh trăng. Những chiếc khiên, cúp, giáo, áo

giáp, dĩa, tượng vàng, tượng bạc long lanh trong bóng tối.

Một lát sau, cánh cửa phòng truyền thống khẽ mở ra, và 4 con sư tử con

nhón gót chân đi vào. Chúng đi men theo mép tường, mắt canh chừng cửa ở

hai đầu phòng. Minh có thể nghe thấy tiếng Ron thì thầm:

- Nó tới trễ, hay có khi là nó chuồn rồi.

Ngọc Minh lập tức nhảy xuống trước mặt bọn trẻ, làm chúng giật hết cả

mình, Harry còn dùng đũa phép chỉ vào Minh. Đến khi nhìn thấy người xuất hiện là ai, tụi nó mới thở phào. Minh nói nhỏ

- Đi theo tôi. Malfoy báo với thầy Filch rồi!

Đúng lúc đó thì có tiếng nói vang lên từ phòng bên cạnh:

- Đánh hơi chung quanh đi cưng, chắc tụi nó núp trong góc nào đó thôi!

Ngọc Minh liền ra hiệu cho 4 đứa kia chạy thật nhanh. Khi tấm áo Neville vừa khuất góc thì ông Filch vào phòng truyền thống. Ngọc Minh cứ dắt

mấy đứa bò men theo một phòng triển lãm dài thòng, chất đầy những bộ áo

giáp. Giọng ông giám thị vang lên mỗi lúc một gần. Cuối cùng giống như

nguyên tác, Neville va vào Ron và cả 2 lộn vòng, làm đổ một bộ áo giáp.

Tiếng kim loại va nhau loảng xoảng đinh tai nhức óc. Minh vội kéo tay

Hermione chạy thục mạng. Ron, Harry và Neville cũng hốt hoảng chạy theo. Cả bọn cứ chạy mãi, ngoặt qua trụ cửa, lao xuống hành lang, không cần

biết mình đang ở đâu, hay đang chạy đi đâu. Họ chui qua một tấm thảm

treo tường và thấy mình đang đứng ở một lối đi bí mật.

Harry đứng dựa lưng vào tường, quẹt mồ hôi, thở hổn hển

- Chắc thoát ổng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!