Chương 44: (Vô Đề)

Khi Minh tỉnh lại cũng là

lúc tàu chuẩn bị dừng lại ở ga Hogsmeade. Minh được Tom và

Malfoy dìu xuống khỏi đoàn tàu, hai đứa nó không muốn lộ bí

mật về nước thuốc hồi phục ma lực trước mặt những người

khác. Mặt Minh tái nhợt như không còn giọt máu. Phía trước vang lên tiếng ồm ồm của lão khổng lồ Hagrid

- Học sinh năm thứ nhứt, học sinh năm thứ nhứt đi theo lối này!

Harry, Ron và Hermione cũng lục đục xuống tàu. Nhìn thấy Minh

bị dìu hai bên, Hermione sửng sốt chạy lại hỏi thăm. Harry và

Ron cũng sốt sắng đi lại phía Minh. Minh mỉm cười yếu ớt nói

- Không sao đâu, mình ổn mà

- Làm sao vậy Minh? Tại đám cai ngục à? – Ron hỏi

- Ừ, Minh vừa dùng thần chú trục xuất cai ngục khỏi đoàn tàu, do đó cậu ấy mới bị ngất đi – Tom nói

Harry cảm thấy xấu hổ muốn chui xuống đất. Trong khi nó vì

nhìn thấy đám cai ngục mà sợ quá nên mới ngất xỉu, thì Minh

vì dùng thần chú trục xuất cai ngục mà kiệt sức ngất đi, thế mà Harry còn cảm thấy mừng vì tưởng rằng mình không phải là

người duy nhất bị hù đến ngất chứ.

Năm nay không đi bằng thuyền đến Hogwart nữa, mà dùng xe ngựa do

những con vong mã kéo. Đây là sinh vật duy nhất Minh không lấy

được gien trong rừng cấm, là do chỉ có người đối diện với cái chết mới nhìn thấy được vong mã mà thôi. Mà kể cũng lạ, Minh đã chết một lần, hồi sinh lại thì cũng tính là người đã

đối diện với cái chết, tại sao vẫn không thể nhìn thấy vong

mã nhỉ. Hay là thân thể này chưa từng trải qua việc đó nên không tính chăng? Cỗ xe cứ dằn xóc, lắc lư suốt cả quãng đường từ

Hogmeade đến cổng trường Hogwart. Trên xe thoang thoảng mùi mốc

và rơm rạ, khiến những đứa trẻ xuất thân quý tộc nhà Slytherin phải nhăn mày, lẩm bẩm. Minh cũng khẽ chun mũi, nói với Tom

- Ngươi có thấy là thầy Dumbledore tiết kiệm quá mức không? Thầy còn không trả tiền vệ sinh xe nữa.

- Nếu ngươi là người chiến đấu chống lại giáo sư, ngươi mới

biết được ông ta tiết kiệm đến mức nào. Đã từng có lần ta

cùng ông ấy giao đấu, ta đốt cháy hơn nửa cái mũ chóp nhọn

của ông ta, nhưng lần sau gặp lại, ông ta vẫn đội cái mũ ấy,

không hề thay thế nó, chỉ dùng giấy và vải sửa lại qua loa mà thôi – Tom hoài niệm kể

Cỗ xe khập khểnh tiến về phía đôi cánh cổng sắt nguy nga được trang trí

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!