"Trường đó là trường quái gì vậy?" mụ Marge hỏi, ngực phập
phồng, mặt đỏ bừng ra chiều tức giận lắm, không biết là tức
giận vì cháu trai mụ kém Harry, hay vì Minh trừ lương ông anh mụ
- Hogwart – Minh trả lời
"Hogwart là trường quái gì thế?"
- Tất nhiên là cái thứ bình dân, mang dòng máu thấp kém như bà thì làm sao có thể biết được trường học cao quý như Hogwart
chứ. Tôi và Tom đang học ở Hogwart, và nhìn chúng tôi xem, rồi
nhìn cháu bà xem – Minh trào phúng nói
Mụ Marge tức giận nhìn Harry, và nhận ra là những thứ đồ Harry mặc trên người đều đáng tiền hơn bất kỳ thứ gì mụ mua cho
thằng cháu cưng Dudley của mụ, đặc biệt là chiếc nhẫn cao quý
trên ngón tay
"Mày, cái thằng nhóc khốn nạn và hỗn láo này, mày đã ăn cắp cái nhẫn đó ở đâu thế hả, cái thứ như mày làm sao có thể
có được chiếc nhẫn như thế"
- Thưa bà Marge – Jame rất thân sỹ, cúi người và mỉm một nụ
cười, nụ cười khiến linh hồn con mụ ác khẩu đó suýt bay khỏi
thể xác béo phì của mụ – bà vừa đưa ra một lời phỉ báng đối với một món quà thể hiện tình hữu nghị giữa gia tộc chúng
tôi với cậu Harry, việc này cũng phỉ báng đến gia tộc chúng
tôi. Chúng tôi sẽ gửi đơn kiện đến tòa án tối cao Luân Đôn, và
tráp hầu tòa sẽ sớm được gửi đến cho bà. Đừng tìm cách trốn tránh, nếu không chúng tôi rất tiếc phải thông báo lệnh truy
nã bà trên toàn nước Anh, thậm chí là toàn Châu Âu.
Mụ Marge như bị sét đánh, ngồi trên ghế ngơ ngẩn thất thần.
Minh, Harry và Tom khẽ mỉm cười, trong khi đó người nhà Dursley
thì giận tím mặt.
Mấy ngày sau, cứ gần đến giờ ăn cơm, Minh lại sang nhà Dursley
cọ cơm, trong sự khó chịu ra mặt của cả nhà này. Lão Vernon
muốn từ chối, nhưng khi Minh đưa ra cái giá 40.000 bảng Anh cho
mấy bữa cơm từ đó đến cuối tuần, thì lão Dursley không thể
làm gì khác là nhanh chóng thò tay giật lấy tiền trong tay
Minh.
Vào bữa ăn trưa của ngày thứ ba, mụ Marge, vẫn chưa chừa cái tật của mình, nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!