Khoảng một tiếng sau, Minh
mở mắt ra, hét dài một tiếng. Nội công của cậu lúc này đã
đạt đến tầng thứ năm, chân khí thông suốt chạy khắp cơ thể,
quả là nhân họa đắc phúc mà. Minh đứng dậy, nhìn Tom đầy xúc
động nói
- Cảm ơn, Tom, ngươi vừa mới giúp ta một đại ân.
- Không có gì – Tom thản nhiên nói
- Chúng ta đi tiếp thôi – Minh khẽ gật đầu, không nói nữa, mà âm thầm ghi tạc trong lòng
Cả hai tiếp tục tiến lên tầng năm. Nơi này không hề biến đổi
thành một không gian khác, mà chỉ đơn giản là một căn phòng
rất lớn, rất, rất chi là lớn. Một con vật khổng lồ, cao đến
cả trăm mét ấy chứ, đang nằm ở giữa phòng. Đó là một con chó hai đầu, với đôi mắt to, cái mõm dài và đôi tai vểnh dựng
đứng lên. Thấy Minh và Tom bước đến, con chó cất tiếng nói
- Xin chào, những người khách lạ. Thật không ngờ các ngươi lại
có thể đến được nơi này, chứng tỏ sức mạnh và trí tuệ của
các người, cũng chứng tỏ các người có trái tim dũng cảm. Chỉ cần đánh bại ta, các người có thể giải thoát cho linh hồn
của đám người Atlantis, và cũng giải thoát cho ta
Nghe thấy thế Minh lập tức giơ giáo lên, Voldemort cũng nắm chặt đũa phép, sẵn sàng chiến đấu
- Khoan đã, khoan đã – con chó hai đầu thấy hai người sẵn sàng
chiến đấu, liền cất tiếng nói – làm gì mà vội vã thế. Từ
từ nghe ta nói nè
- ?
- Ta ở đây đã mấy ngàn năm, cũng gần vạn năm rồi, chả có ai
đến đây cả, kể từ khi các vị thần đem thành phố này dìm
xuống lòng biển. Ta ở đây buồn lắm lắm lắm ấy. Buồn như con
chuồn chuồn ấy
- Rồi sao? – Minh hỏi
- Có thể nói cho ta biết bên ngoài thế nào không? Có thể không? Có thể không? – con chó trợn to đôi mắt, dễ thương vật ạ, nhìn Minh đầy cầu xin
- Được rồi, được rồi – Minh bị ánh mắt ấy đả động, cuối cùng ngồi xuống, bắt đầu kể truyện.
Câu chuyện Minh kể kéo dài từ khi Hy Lạp bị người Makedonia
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!