Minh đỡ Harry dậy, lấy từ
trong nhẫn ra lọ thuốc màu đen, tách miệng của Harry ra rồi nhỏ vào đó 1 giọt. Khoảng 1-2 phút sau đó, lồng ngực của Harry
bắt đầu nhấp nhô trở lại. Thật là thần kỳ, đúng là danh xứng với thực, "Đem thần chết đẩy lùi"
Đặt Harry nằm đấy, Minh quay lại, Tom và người nọ đang đối diện với nhau. Cái chết của con Tử Xà đã khiến 2 người tạm thời
ngưng chiến
- Ngươi là ai? – Minh hỏi
- Ta ư, ha ha ha – bóng hình điên cuồng mà kêu lên – ta chính là người mà các ngươi thường xuyên nhắc đến
Minh nhìn thấy bóng hình dần dần hiện rõ lên, đó là một
người đàn ông già, râu tóc trắng xóa, mặc một bộ áo chùng
màu xám, trong tay cầm đũa phép, còn người bên cạnh lão ta là
- Thy, Vương Minh Thy – Minh hô lên
- Thy sao? – lão già trầm ngâm, rồi dùng một ánh mắt thâm tình
nhìn Thy – ta càng thích gọi nàng là Arthur, hay Arturia
Pendragon.
- Arthur, vua Arthur? – Tom hỏi
- Đúng vậy, chính là nàng.
- Arthur không phải là đàn ông sao? – Minh ngạc nhiên
- Ngu ngốc – lão già quát mắng – Arturia là con gái, chính ta
đã nhìn nàng lớn lên, chính ta đem nàng giao cho Ector, cái tên
hiệp sỹ già ngu ngốc đó. Ta nhìn nàng cai trị vương quốc, ta
nhìn nàng lần lượt đem đầu kẻ thù chọc vào lưỡi giáo, ta
nhìn nàng đem tình cảm chôn sâu vào trái tim, máu lạnh và vô
nhân đạo.
- Ngươi ... không lẽ ngươi là...
- Đúng... đúng thế, ta chính là Merlin, Merlin vĩ đại, Merlin quyền năng đây... – lão già cười vang
- Hừ, một hồn ma ngàn năm có gì đáng mừng – Minh nói
- Ta đã thu đủ năng lượng sợ hãi ở nơi này, và ta sắp trở lại rồi, và nàng sẽ là hoàng hậu của ta – Merlin nhìn Thy nói
- Đồ lão già biến thái, trâu già thèm gặm cỏ non – Minh điên
tiết chửi ầm lên – rõ ràng Thy là người Châu Á, như thế nào
là Arturia của lão chứ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!