Chương 24: Mặc cả với thầy snape

Bên trong Đại sảnh đường, vô

số nến bay lơ lửng giữa không trung phía trên bốn dãy bàn dài khiến cho những cái dĩa và cốc bằng vàng lóng la lóng lánh. Trên cao, cái trần

nhà đã được phù phép nên luôn phải chiếu bầu trời bên ngoài lấp lánh

muôn ngàn vì sao. Giữa rừng nón Hogwarts chóp nhọn màu đen, Minh, Harry

và Ron có thể nhìn thấy mấy cô cậu học sinh mới toanh của năm thứ

nhất. Chúng đang đứng thành hàng dài trong sảnh đường với vẻ khiếp sợ.

Ginny cũng có trong đám đó, rất dễ nhận ra nhờ mái tóc đỏ hoe của nhà

Weasley. Vừa lúc đó, giáo sư McGonagall – bà phù thủy đeo kính với búi

tóc cao, đặt cái nón phân loại Hogwarts lừng danh trên cái ghế đặt trước mặt lũ lính mới tò te.

Hàng năm, chiếc nón cũ kỹ, sần sùi, vá chằng vá đụp và dơ hầy ấy làm

công việc phân loại học sinh mới vào bốn ký túc xá của Hogwarts (nhà

Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw, và Slytherin). Minh mỉm

cười khi nhớ đến nó đã nói với cái mũ đó đưa nó vào

Slytherin với mục đích cao cả: tán gái...

Một thằng bé nhỏ xíu có mái tóc xám xịt như lông chuột được gọi lên,

bước tới trước để đội cái nón lên đầu. Minh liếc qua bàn giáo viên,

đúng như nó nghĩ, chỗ của giáo sư Snape trống không... Trong đầu Minh lập tức xuất hiện 1 loạt các phương án đối phó.

- VƯƠNG MINH THY!!!

Minh giật mình, bao nhiêu suy tư trong đầu nó bay hết. Cái tên

này... cái tên này... tuyệt đối không phải tên Trung Quốc. Phải

biết Hogwart cũng có học sinh người Hoa, đó là Cho Chang, người

phương Tây đọc tên Trung Quốc theo kiểu Wong, Cho... Chỉ có 1 quốc gia là tên được viết ra sao đọc như thế, đó là ... Vietnam,

Việt Nam...

- Slytherin! – Chiếc nón kêu lên

Muôn năm! Vạn tuế! Minh âm thầm kêu lên. Nó muốn nhảy nhót, muốn gào lên cho thỏa lòng, nhưng một âm thanh lạnh như hầm băng đánh tụt cảm xúc của nó

- Hay là có lẽ ổng đang chờ nghe coi tại sao ba đứa bây không đến trường bằng xe lửa.

Thầy Snape đang đứng đằng sau tụi nó, tấm áo chùng đen khẽ lay động trong làn gió lạnh lẽo. Thầy là người đàn ông gầy gò, da tái xám, mũi

khoằm, và mái tóc rít rịt dài tới vai. Lúc này, thầy đang mỉm cười, một

nụ cười báo hiệu cho ba đứa rằng tai họa sắp giáng xuống đầu tụi nó

- Đi theo ta – Thầy Snape kêu lên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!