Lúc Minh đang chuẩn bị tiến vào phòng ngủ thì đột nhiên...
- Minh!!! – Tiếng Hermione vang lên
Minh quay lại và thấy Hermione đang ôm ngực thở hổn hển thì ngạc nhiên hỏi
- Có chuyện gì thế Hermione?
- Có phải... có phải cậu ếm bùa cây chổi của Harry không? –
Hermione nức nở hỏi, trong đôi mắt to dường như sũng nước
- Làm gì có chuyện đó – Minh sửng sốt trả lời
- Nhưng Ron nói ... – Hermione nói ra lời kể của Ron
- Ha ha ha... – Minh đột nhiên cười phá lên – trời ạ, ai nói với
các cậu là đứng nhìn và lẩm bẩm là nguyền rủa?
- Không phải sao
- Tất nhiên không phải. Cậu đến thư viện, mượn quyển bùa phép
và giải bùa, xem phép thuật ngăn trở Impediment Jinx nhé.
- Không phải là tốt rồi, không phải là tốt rồi – Hermione lẩm bẩm
- Được rồi. Lúc đó, Harry bị ếm lời bùa Hurling hex, và mình
chỉ cố phá phép mà thôi. À, lúc đó, ngoài mình và người ếm
bùa lên Harry, còn một người nữa cũng cố ra sức cứu Harry đấy
- Thật sao, ai thế? – Hermione hỏi
- Không biết. Thôi, nín đi – Minh dịu dàng dùng tay lau mấy giọt
nước mắt trên mặt Hermione – để tớ đưa cậu về nhé
Minh đưa Hermione về đến tận chỗ bà béo mới quay lại nhà của
nó. Hermione cũng kể lại lời của Minh với Ron và Harry, và cả 3 đứa cứ suy nghĩ mãi ai là người cố cứu Harry ngoài Ngọc
Minh(bởi vì bọn nó đã mặc định thầy Snape là người hại nó
rồi).
----------
Sắp đến lễ Giáng sinh. Vào một buổi sáng giữa tháng mười hai, cả trường
Hogwarts choàng tỉnh giấc, thấy khắp nơi đã bị tuyết trắng phau phủ dày
cả thước. Mặt hồ đông cứng, và hai em sinh đôi nhà Weasley vừa bị phạt
vì đã phù phép cho mấy trái cầu tuyết cứ lăn tròn theo giáo sư Quirrell, rồi cho nẩy lên đằng sau tấm khăn vành của ông. Bọn cú xông pha trong
bão tuyết để đưa thư đã được lão Hagrid điều dưỡng cho lại sức trước khi có thể bay đi tiếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!