Tôi tiếp tục nghiên cứu quyển sách cấm.
Vẫn rất khó bắt được chuột, nhưng hiện tại tôi rất cần động vật còn sống để thử nghiệm ra bùa chú của mình. Bởi vậy tôi buộc phải biến chúng trở
lại sau mỗi lần luyện tập bùa chú. Chuyện này làm tôi tiêu phí rất nhiều sức lực đi nghiên cứu phương pháp trị liệu thương tổn do bùa chú, cũng
cho tôi có thói quen đối với mỗi bùa chú đều thử tìm cách nghịch chuyển
hoặc biện pháp chữa trị.
Lúc ban đầu xác suất thành công của tôi
rất thấp, nhưng dần dần luyện tập thì xác suất thành công cũng tăng lên
rất nhiều. Tôi lạc quan nghĩ có lẽ sau này tôi sẽ đến Bệnh viện thánh
Mungo làm việc.
Lớp học Độc dược bắt đầu luyện chế thuốc trị
liệu, nó có yêu cầu rất cao, bởi vậy làm cho giáo sư Snape vì không có
người phù hợp mà càng thêm nóng nảy.
Trong thời gian này không có một ai dám thách thức uy quyền của thầy, cho dù là người nghịch ngợm ở
Gryffindor cũng không. Mọi người nơm nớp lo sợ bị chủ nhiệm nhà
Slytherin áp chế.
Bởi vậy trong khoảng thời gian này nhóm Gryffindor đều tới lớp học trước, tránh cho vì việc gì phát sinh mà tới lớp muộn.
Vì vậy làm cho nhóm con rắn nhỏ ở trên khóa cũng đủ thời gian tiến hành khiêu khích nhóm sư tử con.
Ron Weasley đẩy cánh cửa phòng Độc dược, phát ra tiếng vang thật lớn, cậu
ta luôn làm như thế. Cậu ta cùng Potter nói nói cười cười đến ngồi bên
cạnh Granger.
Tôi liếc nhìn bọn họ một cái, rồi nhìn về phía sách giáo khoa. Ngày Lễ tình nhân đó tôi thề sẽ không để ý đến bọn họ, nhưng bọn họ lại không cho tôi cơ hội. Granger đối với việc này rất xin lỗi,
nhưng không biết vì sao, hình như bọn họ… Potter trốn tránh tôi, mỗi lần gặp mặt cậu ta đều khó xử và bối rối.
Được rồi, đúng như tôi mong muốn. Là một Slytherin lại thân mật cùng một Gryffindor cũng không phải là chuyện hay ho gì.
Malfoy xoay đầu nhìn họ, dùng âm thanh tất cả mọi người đều có thể nghe thấy lẩm bẩm : " Đúng là một Gryffindor thô lỗ vô lễ. "
--- Nếu những lời này nhắm vào Weasley, tôi cực kỳ đồng ý.
Weasley căm tức trả lời một cách mỉa mai : " Slytherin âm hiểm ghê tởm. "
Malfoy không xù lông như mọi khi, cậu ta nhìn nhóm ba người, bắt đầu ca hát.
" À… Đôi mắt xanh của cậu giống mắt con cóc vừa mới được ướp, cậu đen
thui tiêu sái giống như chiếc bảng đen, mình mong rằng cậu là của mình,
cậu rất đẹp trai, là dũng sĩ chinh phục ma quỷ hắc ám… "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!