Từ ngày xui xẻo đi dạo trong sân trường gặp Gilderoy Lockhart, tôi lại trở về Thư viện.
Bà Pince chắc chắn là đáng yêu hơn Lockhart, nhóm Chúa cứu thế mặc dù có
chút ầm ĩ, nhưng ít nhất có bọn họ nghĩa là có hài kịch để xem.
Tôi chủ yếu luyện tập bùa chú tại phòng ngủ, tuy rằng ở đây có chút buồn,
hơn nữa việc dọn dẹp phòng ngủ bừa bộn sau khi luyện tập thất bại thật
phiền toái
- gần như là mọi lần, hậu quả của bùa chú không phải là một
cái rửa sạch là có thể xử lý sạch.
Ron Weasley mệt mỏi nằm sấp
trên bàn, Harry Potter cũng mệt mỏi chào tôi, Granger gật đầu chào tôi,
sau đó một bên làm bài tập, một bên bực bội dạy bọn họ.
"Ôi,
Merlin! Buông tha cho tớ đi Hermione!" Weasley cáu bẳn nói, "Ngày hôm
qua tớ vừa phun một đống sên, vừa phải đánh bóng các đồ bằng bạc trong
phòng truyền thống."
"Mình tình nguyện cùng bồ trao đổi," Potter
không cam lòng nói, "Tớ phải hồi âm thư của người hâm mộ Lockhart. Bồ
biết chuyện này khổ sở như thế nào không?"
"Trao đổi?" Weasley hoài nghi nói, "Ý bồ là chuyện phun sên à?"
"Không" Potter dè dặt nói, "Ý mình là giúp Filch đánh bóng các đồ bạc trong phòng truyền thống thôi."
Tôi ngồi ở một cái bàn khác, nghe vậy không thể nhịn cười ra tiếng, Ron
Weasley là một người tích cực nhất trong những người thù hận Slytherin
- ngày hôm qua vào lúc Gryffindor cùng Slytherin tranh đoạt sân
Quidditch, Weasley có ý đồ sử dụng bùa chú với Malfoy bằng chiếc đũa đã
muốn gãy của mình, kết quả là chính cậu ta cả ngày muốn ói sên mà lại
còn bị cấm túc. Hình ảnh cậu ta vừa ói sên vừa đánh bóng các đồ đã bị
các học sinh Slytherin truyền khắp các nhà.
Cậu ta bực bội nhìn tôi.
Tôi không có ý để cho cậu ta xả giận lên người mình, tuy không có thành ý
là mấy, nhưng tôi vẫn tươi cười ngăn cậu ta lại: "Thật xin lỗi. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!