"Blaise, mẹ thức dậy đi nào."
Tôi đứng bên giường, lay lay cô.
Cô không tình nguyện thở dài một tiếng, ôm cổ tôi kéo tôi lên giường, lăn mấy vòng.
Tôi bị bộ ngực cô ép không thở nổi, ra sức giãy dụa.
Cô nhắm mắt lại, hôn trán tôi một cái.
"Chào buổi sáng, con yêu."
"Bây giờ đã là năm giờ chiều, Blaise."
"A ~~~" cô lẩm bẩm trong cơn đau đầu, không tình nguyện mở mắt ra, xuống giường, "Được rồi, mẹ đi nấu cơm ngay."
"Con đã nấu rồi, Blaise, nếu mẹ không nhanh lên sẽ đến muộn…"
"Con yêu, con thật giỏi." Cô kéo tôi qua hôn một cái, lung lay đi vào
phòng rửa mặt, một lúc sau lau mặt đi ra, lục lọi tủ quần áo.
Tôi đã mang bữa tối lên bàn ăn nhỏ từ sớm. Cái bàn có chút lung lay,
tôi dùng tờ báo cũ gập thành một khối nhỏ kê dưới chân bàn.
Cô đã thay xong quần áo, đến soi ở chiếc gương duy nhất trong phòng.
Bốn năm trước, tôi cùng Blaise mua gương tại chợ bán đồ cũ, thủy ngân ở mặt sau đã có vài chỗ bị bong, nên soi cũng không rõ ràng lắm. Dù vậy,
cô vẫn rất vui vẻ soi gương, cô vén tóc hỏi tôi: "Con yêu, mẹ xinh
không?"
Tôi nghiêm túc nói: "Cô Blaise, mẹ cực kỳ mê người, nhưng nếu mẹ không nhanh lên, con nghĩ mẹ bị muộn rồi đấy."
Cô khanh khách cười, hôn nhẹ tôi, sau đó lướt qua tôi đến bàn ăn cơm
ngậm miếng bánh, mở cửa, nói không rõ ràng "Tạm biệt, con yêu" cô quay
đầu lại "Mẹ hôm nay tan ca sớm, nhất định về trước ngày sinh nhật mười
một tuổi của con."
Tôi nói: "Tạm biệt, Blaise"
Thực ra Blaise cũng không phải rất xinh, nhưng cô còn trẻ, đầy sức
sống, con mắt đen huyền luôn luôn vui vẻ, tiếng cười rất có sức cuốn
hút, mái tóc quăn đen dày búi ở sau đầu. Khuôn mặt của nàng tròn tròn,
bộ ngực đầy đặn, có thể bởi vì như vậy, tôi luôn cảm thấy từ trên người
cô tỏa ra hơi thở ngọt ngào.
Tôi cũng có mái tóc quăn
đen, nhưng thật tiếc là không di truyền từ cô đôi mắt màu đen, tôi có
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!